đam mĩ

 




Giữ em ở cạnh mình. Chương2

Tác giả : Đông Hy (Nhiều bạn kêu nó ngọt, vâng, nó “rất ngọt” =)) )

Thể loại: ooc, Koko x Inui Seishu, đam mỹ, boy love, chiếm hữu, ngược trước ngọt sau, đường trộn thủy tinh, otp KokoSeisui, truyện không liên kết với mạch truyện, fan fic TR

 

Chiếc xe rẽ phải rồi tiến thằng ra ngoại ô, tới nơi có biệt thự rộng lớn nổi tiếng độc nhất vô nhị - Keva Calliope.

 Vào ban đêm ở đây vẫn sáng lấp lánh. Người đàn ông kêu dừng xe trước đại sảnh. Hắn bế cậu lên rồi ngang nhiên bước vào.

“Gì đây Kokonoi, hửm..”

“Không liên quan tới mày”

“Bữa nay trời mưa hay sao mà lại mang người tình về”- Người đàn ông ngồi kế tay cầm gậy Baton lên tiếng.”

“Không phải người tính”

“Thế mày bế ai về kia, tìm được hả….”

“Chúng mày nên cút khỏi đây được rồi đấy, chỗ này không phải nơi họp chợ”-Hắn lên tiếng cắt ngang lời Rindou. Ánh mắt tỏ rõ vẻ khó chịu.

“Rồi rồi, đi về, ngồi lì vậy Sanzu, dậy đê”

 Tòa biệt thự hơn trăm ngàn mét vuông này là hắn xây cho cậu. Hắn gần như chi món tiền khổng lồ để mua luôn khu vực gần đó từ những chủ nông trại. Nơi này đặc biệt không phải vì đẹp, cũng không phải vì to. Mà là vì dù có bao nhiêu người ra giá ngất ngưởng, hắn vẫn nhất quyết không bán hay cho thuê dù chỉ một mét đất. Đấy mới là tính diện tích, còn nội thất thì đích thân hắn chọn. Màu sắc, kiểu dáng đều phải chính xác hoàn toàn, hắn dựa theo trí nhớ của mình tạo nên một biệt thự dành riêng cho cậu. Ngay cả cái tên cũng là ngầm ám chỉ Seishu.

  Đúng vậy, Koko làm tất cả là vì cậu. Hắn muốn ở trong tổ ấm của hai người. Mở mắt ra là thấy khuôn mặt xinh đẹp. Nhắm mắt vào vẫn có được người trong lòng. Chả phải suy nghĩ, cũng chẳng cần lo toan.

 Con người Koko ấy, muốn gì thì nhất quyết có được, kể cả cậu. Thứ tình cảm hắn dành cho cậu sâu đậm lắm, mặn nồng lắm, nhưng cách hắn trao đi lại khiến Seishu đau đớn đến tận cùng. Thứ hắn coi là yêu thương, đối với Inui đơn giản là độc chiếm một món đồ chơi nào đó. Có lẽ, Koko vẫn luôn coi Inui như một cái bóng vô tình có được khuôn mặt giống với Akane- người chị đã mất năm nào. Nhưng Seishu đâu biết rằng, Koko hiện tại đối với cậu là chân thật, còn với chị cậu thì chỉ còn chấp niệm mà thôi. Chấp niệm đó đã trở nên quá nặng, làm cho Koko phải buông tay. Bây giờ, người hắn yêu, muốn bên cạnh cả đời chỉ có một, là cậu, không phải bất kì ai khác nữa…….

…..

 Kokonoi đặt người lên chiếc giường êm ái, rút từ trong túi ra chiếc điện thoại của cậu. Hắn tìm đúng tên Draken rồi nhắn mấy dòng.

[Cho tao xin nghỉ lâu lâu tí nhé]

[Tiền mày không cần tính đâu, tao đi chơi đã rồi về]

[Thế nhé, đợt này tao không đụng nhiều đến điện thoại đâu]

Đấy, hắn giả thành Seishu rồi nhắn mấy dòng tin nhắn không có miếng giả trân nào hết. Vì hắn biết nếu thấy cậu không đi làm, Draken khắc sẽ gọi tùm lum. Xong hắn tắt điện thoại, lấy sim cất đi rồi vứt máy vào thùng rác. Koko tiến đến ngồi lên giường, đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt quá đỗi xinh đẹp của Seishu. Hắn cúi người xuống hôn nhẹ lên má cậu, đắp kín chăn rồi đi ra phòng khác.

 Bên này Draken đọc mấy dòng tin nhắn giả trân thấy cứ là lạ, nghi ngờ đủ thứ nhưng thôi hắn kệ. Tiệm của hắn không đến nỗi thiếu đi một người mà không làm ăn được gì.

 Inui vẫn say giấc, nhưng đã có ngọ nguậy một chút, xem ra thuốc hắn cho cậu uống dần mất tác dụng rồi..Tầm hơn chục phút, Inui động đậy vài cái rồi từ từ mở mắt. Vì còn chưa quen với ánh sáng nên câu vô thức nhắm chặt mắt lại.

 Thấy có gì không đúng, Inui chợt bật dậy, ngó tới ngó lui. Xung quanh cậu ngoài bức tường trắng với cái đồng hồ thì chả có gì..

 “Đâu đây,..chín,..chín rưỡi á..”- Cậu nhìn đồng hồ xong hốt hoảng chạy ra ngoài. Vừa mở cửa thì sững lại, bốn phương tám hướng nhiều thế này biết đi đâu bây giờ. Nhìn lại mới để ý, bộ đồng phục làm việc của Seishu đã được thay bằng quần áo ngủ xanh dương nhạt.

 Thế quái nào mà, bị bắt cóc đến cái nơi lạ hoắc này, trước tới nay cậu có đi gây thù chước oán với ai đâu. Inui cẩn trọng đi thằng ra ngoài, chỗ này nhiều đèn quá, lại rộng nữa, chói hết mắt. Đi được một lúc thì có tiếng nói phát ra đăng sau cậu:

“Tình rồi à”- Âm điệu này, quen thuộc đến mức không cần quay lại cậu cũng có thể đoán ra.

“Kokonoi..sao lại..”

“Ừ, là tao”

“Mày, sao tự dung lại đưa tao đến đây”

“Mày cứ ở đây đi cũng có sao đâu’

“Thả tao ra”

“…Không, chỗ mày tao cũng xin nghỉ rồi, từ giờ mày ở đây là được”

“Mày điên thật rồi Koko, đi ra..ư..”

 Kokonoi thấy vậy giữ chặt tay Inui lại, hắn nắm đau đến mức cậu phải nhăn mặt. Hắn sầm mặt lại nói vài tiếng:

“Quay lại cho tao”- Bộ dạng này của hắn khiến Inui khiếp sợ, trước mặt cậu giờ không phải là Kokonoi nữa, mà là một kẻ muốn nắm vận mệnh người khác chơi đùa trong lòng bàn tay.

“Mày, rõ ràng chỉ cần không gặp lại là được rồi mà, vốn ngay từ đầu nếu làm như thế thì đã chẳng liên quan gì tới nhau cả...- Nghe đến đây Kokonoi giãn hai đồng từ ra, hắn vừa nghe thấy gì cơ, em ấy bảo không muốn có liên quan tới hắn á, em ấy muốn chối bỏ hắn, muốn cách xa hắn á. Không đời nào, đừng có mơ, Seishui sẽ mãi là của hắn, đừng hòng bỏ chạy khỏi hắn. Nếu em vẫn muốn chạy thì hắn sẽ trói em lại, xích em trong phòng.

  Kokonoi tức đến phát run, trên tay nổi đầy gân xanh. Hắn thô bạo kéo Seishui lại đi về phòng. Hajime ném cậu lên chiếc giường trắng, đè chặt cậu xuống hết cỡ, mặc cho cậu cố gắng vùng vẫy. Hắn hét lên:

“Mày bỏ tao ra”

“Câm miệng lại cho tao, đừng có nói thêm cái gì nữa. Từ giờ mày sẽ ở đây, đừng hòng trốn được. Mày mà dám trốn tao sẽ sai người đánh gãy chân mày.”- Inui quá đỗi sợ hãi. Cậu im thin thít chẳng nói được câu nào. Đây không phải Kokonoi cậu từng biết, Kokonoi sẽ không bao giờ làm cậu đau, cùng không bao giờ đe dọa cậu hết.

“Đem tới rồi ạ..” – Nghe có tiếng nói từ ngoài vọng vào, Koko bất chợt nảy ra gì đấy. Hắn bế thốc Seishui lên rồi đi ra ngoài. Mặc cho cậu đang cố giằng ra.

  Hắn ngồi lên sofa, giữ chặt cậu đặt lên đùi mình. Trước mặt hai người họ là những kẻ đã phản bội là Phạm Thiên. Bây giờ chúng chỉ có một con đường, chết. Đằng kia, một cậu thanh niên đang đứng dựa vào cột, thêm hai tên ngồi ở ghế, vắt chân như đúng rồi. Ba người đó lần lượt là thành viên cốt cán Haitani Rindou, Haitani Ran và No2 của Phạm Thiên- Sanzu.

“Kakuchou chưa đến à”

“Nó bảo tí nữa mới đến”

“Nói chung là xử lí nhanh gọn đi, đừng để vua phải bận tậm chứ”- Sanzu cười khúc khích khoái chí ra mặt. Rindou ngó xung quanh, đưa mắt tới chỗ tên tỉ phú nào đó thì dừng lại. Gì kia, người đàn ông cấm dục của tổ chức lại bế người á. Nhức nách luôn. Cậu thì thầm khẽ với anh trai mình- Ran:

“Anh anh, nhìn này.”

“Hửm, ố cái gì kia, Sanzu, mày nhìn nầy,”

Ba cái tên này nhìn thì nguy hiểm nhưng hiện giờ không khác gì ba bà đi bán lợn con ngồi tám chuyện hóng hớt cả. Thế là tuần này lại có tin mới hót hòn họt. Kokonoi yêu ư. Trời ạ, bọn hắn hận không thể bẻ lái sang nhà báo để viết lách đăng tin.

“Oh wow, ơ, là người hôm qua mà.”

“Gì đây~~, chào mỹ nhân nhé~~”- Ran dùng cái dọng dẹo õng ẹo thấy gớm đó bắt chuyện. Kokonoi thấy vậy chỉ hất tay hắn ra khỏi người Seishui

“Bỏ ra”

“oh, chiếm hữu quá vậy”

“Tin vui nha Rindou, sau này nếu thiếu tiền thì khỏi cần xin thằng này, thông qua mỹ nhân là được”

“Ờ….ờ” Rindou lơ đãng đáp, có vẻ có gì đó không đúng lắm, bộ dạng kia, là ép buộc à.

“Xin lỗi, tao đến hơi muốn”

“Không phải hơi đâu, mà là rất muộn đấy”- Kokonoi cằn nhằn. Seishui thì vẫn không hiểu đám người này định làm gì.

“Hả, Kokonoii..”- Vừa đến thứ đập vào mắt anh là bộ dạng người đàn ông cao lãnh bế tiểu mỹ nhân đặt lên đùi. Giống hệt với bộ truyện tranh ngọt sớt.

“Thôi kệ, vô việc chính”- Sanzu rút súng ra nói. Seishu lập tức cảm giác không đúng.

“Nào, trước khi chết, tao cho bọn mày 5 phút để nói, nhanh lên, tao còn đang bận”

“Làm ơn, tha lỗi đi, tôi, tôi còn có mẹ già nữa.”

“Hơ hơ, mày đoán vài câu nói đó là xong à. Sao lúc trộm tiền và làm trôi mất hàng thì mày không nghĩ đến cảnh tượng thê thảm của mày bây giờ đi. Mà không phải món hàng nhỏ, cộng thêm với số tiền mày trộm, nó phải lên gần 12 tỷ. Hơn nữa chúng mày còn liên thủ với nhau, vậy cái viêc thủ đi số tiền lớn như thế không khó nhể.

“Nói chung là giết sớm đi”- Kokonoi mặt lạnh tanh nói vài câu. Từ ngày hắn theo Mikey đến giờ, hắn đã biết cách giết người mà không thấy tội lỗi, cũng như không cần phải lo lắng cho một sinh mạng nhỏ nhoi.

  Koko của lúc này khiến Seishu khiếp đảm, cậu run bần bật nhưng cố giữ bình tĩnh. Hajime..hắn đã sa lầy vào con đường tội ác rồi, giờ hắn trong mắt cậu chả khác gì một con quái vật cả. Người đầu tiên để ý thấy cậu run tất nhiên là hắn, nhưng còn một người khác nữa, là Rindou. Cậu có tính thích hóng vặt cùng anh trai mà

“Ha, sợ à”

“Ồ, mày làm thế người ta không sợ được hả”

“Hửm, đưa đây”

“Đưa gì”

“Súng của mày”- Kokonoi khẽ nhếch khóe miệng lên cười một cách nham hiểm, nhận lấy khẩu súng ngắn, hắn lại quay sang nhìn cậu. Seishui bỗng chợt hiểu ra, ý định của hắn là gì rồi. Quả đúng như cậu đoán:

//Pằng//

Tiếng súng vang lên, máu bắn tung téo xuống thềm trắng, cướp đi sinh mạng của người đàn ông trước mặt. Ngay sau đó là tiếng cười khúc khích của những kẻ gần đấy. Hòa trộn với sự sợ hãi tột độ cúa Seishu. Gì , Kokonoi, hắn giết người rồi, giết một cách tàn bạo ngay trước mặt cậu. Đối với cậu mà nói, đó không khác gì cái cảnh cáo ngầm của Kokonoi.

“Thấy chưa Inui, nhìn cho kĩ kết cục đó. Nếu mày còn cố chấp, tao không biết sẽ làm gì đâu.”- Koko cười nói. Bộ dạng run sợ hiện tại của cậu thật đúng ý hắn. Trước giờ, hắn không hay tham gia vào mấy trò nào nhiệt như thế. Hôm nay lại khác , để giữ lại người trong lòng, Hajime động tay chút cũng không sao.

 Xong hắn tính đưa Seishu về phòng, đồng bọn còn lại của tên vừa chết cũng bị Koko xử bắn ngay lập tức, và vẫn trước mặt cậu,  đám kia cũng tản ra phòng khác chơi. Nhưng chưa đi được mấy bước, Seishui khụy gối ngã xuống đất. Hajime thì thản nhiền quỳ theo.

“Tại sao, tại sao mày lại giết người, mày điên rồi”

“Nào nào, đừng nói thế chứ, tao không có điên, tao đơn giản là muốn mày nhớ cho kĩ mà thôi.” – Hắn vừa cười nói vừa ôm người con trai đang run sợ phát khóc vào lòng. Seishui thì chỉ biết khóc, cả người cậu hoàn toàn cứng đơ, chả thể đẩy kẻ kia ra.

 Một lúc sau Kokonoi bế Seishui về phòng trong trạng thái mệt lả thiếp đi. Hắn đặt lại cậu lên giường cạnh mình. Đắp chăn ôm lấy cậu. Quả thật, cho dù có trăm loại nước hoa ở đây, thứ khiến hắn nghiện vẫn là mùi hương của cậu. Mùi rất đặc trưng không thể lẫn được.

“ Xin lỗi, nhưng nếu không làm vậy, mày sẽ lại chạy trốn khỏi tao mất.” Hắn lảm nhảm vài câu rồi ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ kia thiếp đi. Kệ xác bên ngoài căn phòng xảy ra chuyện gì…

--------------------------------------------

Cái thằng này, ác vừa thôi chớ. =_=

Góc giải thích:

+ Keva Calliope: tên của căn biệt thự trăm tỉ đó đó. Keva có nghĩa là mỹ nhân. Calliope thì là khuôn mặt xinh đẹp. Hai từ này đều có ý chỉ Seishu đó. Thấy cái tên hay dữ trời, đúng là mình có khác (cho tác giả 5s tự hào về bản thân)

+ Akane: chị của Seishui, mất vì ko qua khỏi trận hỏa hoạn năm xưa. Theo truyện ông tác giả thì là Koko tính cứu Akane nhưng lại cứu nhầm em bé nhà mình, đọc thêm truyện sẽ hiểu

+3 cái thằng ất ương đến ngồi nhà của người ta ở đoạn đầu chính là bộ ba tấu hài của chúng ta; Ran (ả Lan), Rindou (bác sĩ xương khớp) và Sanzu (Tiệm thuốc chất lượng cao) =)))

Đừng hỏi tôi tại sao lúc lại gọi Inui là cậu lúc lại là em. Em là trong suy nghĩ của Koko, tức là theo phương diện của thằng đo. Còn cậu là theo phương diện của tôi

Nói chung có gì khó hiểu tui giải thích hết rồi. Các cô hãy yên tâm là sau này thằng công sẽ bị tui cho ăn khổ mà.

Hãy tha thứ cho con tác giả ngược thụ lên trời xuống biển này. Chỉ là vô tình nghĩ là không thể để đến với nhau đơn giản được nên cho thêm một tí tẹo ngược zô á TvT

Chap này hơi bị dài đó nhá. Chuổn bị hóng chap 3 là vừa.

 

 


chap trước

CỬA HÀNG HOA(4)


CỬA HÀNG HOA(4)

Hhaann

___

Sau khi đóng cửa tiệm, cậu thẫn thờ đi về nhà mình. Đi một đoạn thì cậu dừng lại ở trước một căn nhà 1 tầng nhỏ, tông màu chủ đạo là màu vàng cam nhạt như ánh nắng. Đây là căn nhà mà cậu đã mua khi tốt nghiệp đại học, tuy nhà nhỏ nhưng một mình cậu ở lại khá ấm áp.

 

“Về rồi à cháu, hôm nay sớm hơn mọi hôm nhỉ?” một giọng nói của một người cao tuổi vang lên. Đó là bà cụ bán tạp hoá cạnh nhà cậu, từ trước khi cậu dọn đến đây thì bà ấy đã bán tạp hoá rồi.

 

“Vâng hôm nay ít khách nên cháu tranh thủ về sớm ạ!” cậu lễ phép nói với bà, sau đó hơi cúi người chào bà rồi đi đén trước cửa nhà mở khoá.

 

Lấy chùm chìa khoá nhỏ trong túi áo ra, tra một chiếc vào ổ một lúc liền mở được ra. Cậu kéo cửa đi vào nhà còn không quên cúi chào bà cụ ở ngoài một cái nữa.

 

“Thật là, không biết nên làm sao nữa đây?” lôi trong túi ra mẩu giấy ban nãy hắn đưa ra đọc một lần nữa, từng dòng chữ nắn nót của hắn khiến cậu muốn quay về hồi ức quá đi. Lúc trước khi cậu còn học lớp 10 cũng có một lần mượn tập của hắn. Nét chữ thế mà qua bao năm vẫn không thay đổi, vẫn là những nét chữ riêng biệt ấy của hắn.

 

“Bỏ đi! Mình cần phải đi tắm, nóng quá!” cậu vứt mẩu giấy lên sofa, chạy đến tủ đồ lôi đại một bộ ra rồi chạy vụt vào phòng tắm.

 

Tầm 15 20 phút Nhuận Thiên đi ra khỏi phòng tắm, trên tay là chiếc khăn bông màu trắng sữa đang lau lau tóc ướt sũng của mình. Cậu ngồi trên sofa nghĩ ngợi gì đó rồi cũng đi ngủ.

 

___

Ngày hôm sau,

 

Hôm nay cậu vẫn mở cửa tiệm như bình thường, khách vẫn đến lúc ít lúc đông.

 

“Hôm nay chắc anh ấy vẫn đang trên máy bay nhỉ? Hay đã đến nơi quá cảnh rồi ta?” tranh thủ lúc không có khách cậu lại ngồi nghĩ ngợi và tự nói chuyện một mình. Cậu nhớ hắn rồi!

 

Đến độ 12 giờ cậu đóng cửa tiệm một lúc để đi ăn trưa, bình thường thì không thế đâu. Nếu như là mọi ngày thì cậu sẽ đặt đồ ăn rồi đợi hắn đến mua hoa nhưng hôm nay hắn đi công tác rồi còn gì… Bỗng, cậu đi ngang qua một quán cà phê nọ nghe được tiếng thời sự trên chiếc tivi màn hình lớn, cùng với những tiếng bàn tán  mắt liền hướng về phía nó để xem thử.

 

“Sau đây là bản tin trực tiếp ngày hôm nay. Thông tin mới nhất liên quan tới vụ rơi máy bay mang số hiệu AC0618 cất cánh từ sân bay Việt Nam vào lúc 15h10p và hạ cánh tại sân bay Canada. Nhưng thật không may mắn là trước khi quá cảnh tại Doha đã gặp tai nạn nghiêm trọng do các sự cố từ máy bay dẫn đến gần 300 hàng khách cùng cơ trưởng, cơ phó và các tiếp viên hàng không ở trên máy bay đã rơi xuống gần Vịnh Ba Tư… Hiện tại các cảnh sát thuỷ ở gần vùng Vịnh Ba Tư đang cùng các nhân viên cứu hộ tìm kiếm những nạn nhân có mặt trên chuyến bay… Tính đến hiện tại từ khi máy bay rơi đã là 3 tiếng, bên phía các cảnh sát thuỷ và nhân viên cứu hộ đã tìm kiếm được một số nạn nhân. Phần lớn các nạn nhân đã rơi xuống vùng trung tâm của Vịnh…”

 

Âm thanh của nữ phóng viên phát ra từ bên kia máy quay, cùng với những tiếng kêu gào khóc thét của những người bên kia chắc có lẽ là nạn nhân hoặc là người nhà của nạn nhân. Bên đó nơi được gọi là gần Vịnh Ba Tư đang đổ mưa rất to, phía sau nữ phóng viên là những cơn mưa đang đổ ầm ầm xuống, những cơn sóng cũng đập từng đợt to lớn vào bờ như muốn xé nát những con người vô tội đang đứng trên bờ.

 

“Ôi trời ơi! Kinh khủng quá, tôi nghe bảo khi máy bay cất cánh thì đã được báo là có trục trặc từ phía động cơ máy bay rồi nhưng phi công vẫn cất cánh đó!” một người đàn ông trong quán cà phê nói.

 

“Thế sao, vậy là lỗi đều do hãng bay rồi, gần 300 người đấy!” một người khác tay khoáy khoáy ly cà phê đen cũng nói.

 

“Cầu trời để những người trên máy bay đó đều sống sót.” một người phụ nữ đi chợ ngang qua cũng đứng lại xem thời sự như cậu liền chắp hai tay vào nhau mà cầu khấn.

 

Trong đầu cậu lúc này như có hàng ngàn hàng vạn cái ly cùng nhau rơi vỡ xuống. /…máy bay mang số hiệu AC0618 cất cánh từ sân bay Việt Nam vào lúc 15h10p và hạ cánh tại sân bay Canada. Nhưng thật không may mắn là trước khi quá cảnh tại Doha đã gặp tai nạn nghiêm trọng do các sự cố từ máy bay dẫn đến gần 300 hàng khách cùng cơ trưởng, cơ phó và các tiếp viên hàng không ở trên máy bay đã rơi xuống gần Vịnh Ba Tư…/ câu nói của nữ phóng viên như đang phát đi phát lại trong đầu cậu. Mã số máy bay đó chẳng phải là hôm qua hắn có nói cậu nghe sao?

 

“Vận Hưng!” cậu thất thần thốt lên tên hắn, chân không nhịn được mà hướng đến sân bay mà chạy. Vừa chạy nước mắt cậu lã chã rơi xuống, vì chạy quá nhanh nên đụng phải người đi đường, bọn họ đưa ánh mắt như nhìn như kể “điên” vậy… nhưng cậu mặt kệ bây giờ điều duy nhất cậu quan tâm là sự an toàn của Vận Hưng.

 

“Hưng, em xin anh làm ơn hãy còn sống… không, không tốt nhất là em xin anh đừng lên chuyến bay đó! Chỉ cần anh còn sống đổi lấy mạng sống của em cũng được.” cậu cứ mất kiểm soát vừa chạy đến sân bay vừa lẩm nhẩm câu nói nó dường như cả trăm lần.

 

Trời trưa hơn 12h nắng cháy da cháy thịt, có một người con trai cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước. Cậu ta cứ chạy rồi lại đụng vào người khác mà ngã sóng soài xuống mặt đường, sau đó lại chẳng nói chẳng ràng mà lại đứng lên và chạy tiếp.

 

Trời đang nắng, xung quanh không hiểu vì sao liền tối sầm lại, sấm chớp vang lên âm trời. Những làn mưa lạng toát rơi xuống, những con người trên đừng vội vã chạy đến nơi trú mưa… chỉ còn mình cậu ở vỉa hè, cậu dường như không quan tâm đến mưa đang trút xuống cơ thể bé nhỏ của mình mà vẫn tiếp tục chạy…

 

___

Khi cơn mưa bắt đầu trở nên to hơn thì cậu cũng đã đến sảnh lớn của sân bay, lúc này sân bay khá đông một phần do mưa quá to nên bọn họ không di chuyển ra ngoài được.

 

Cậu đi đến quầy mua vé của chuyến bay từ Việt Nam đến Canada mà hỏi :”Chị ơi cho em hỏi chuyến bay từ Việt Nam sang Canada ngày hôm qua cất cánh lúc 15h10 có hàng khách nào tên Vận Hưng, 26 tuổi không ạ?”

 

“Quý khách đợi một chút.” chị nhân viên nhìn cậu rồi nở ra một nụ cười, tay liền bấm bấm tìm kiếm gì đó trên máy tính.

 

“Ừm, có đó em, là hàng khách ngồi ghế C16.” chị nhân viên nói.

 

“Vâng em cảm ơn ạ!” cậu cảm ơn chị ấy rồi đi sang một bên để tránh cản trở người khác.

 

“Trời ạ! Anh lên chuyến bay đó, chuyến bay đó gặp nạn…. Thật sự là anh ấy đã lên chuyến bay đó!” Cậu thất thỉu ngồi thụt xuống chiếc ghế kim loại gần đó. Tay đập đập vào mặt mình như tự nhủ đó chỉ là giấc mơ.

 

Đột nhiên trước mắt cậu dần trở nên tối sầm 

lại… cậu ngất xỉu trên chiếc ghế ở sân bay.

___

Lưu ý: những gì được nhắc đến như: chuyến bay, mã số chuyến bay, giờ bay, nơi quá cảnh, thời sự, tai nạn,… và một số thứ khác có trong nội dung chương truyện.

 

Tất cả đều là trí tưởng tượng bé nhỏ của tác giả. Khuyến khích đọc giả không nên nghĩ sâu xa tránh dẫn đến việc cào bàn phím với tác giả.

 

Chân thành cảm ơn vô bờ bến!

___

 

Hhaann

 

 

 

chap trước chap sau



CỬA HÀNG HOA(3)

Hhaann

___

Sáng hôm sau,

 

“Chủ tiệm, bán cho tôi một bó *Lưu Ly thật đẹp!” một người con gái bận trên người chiếc váy liền thân màu vàng nhạt trên vai còn đeo một chiếc túi nhỏ đi vào.

 

Cậu mỉm cười nhìn người nọ rồi liền tay lựa chọn mấy đoá hoa đẹp nhất, tươi nhất để gói cho cô :”Cô và người yêu sắp xa nhau sao?” để cô gái trong lúc chờ đợi không bị chán nản cậu liền hỏi một câu.

 

“Ừm, anh ấy sẽ sang Đức du học, chúng tôi sẽ xa nhau 4 năm!” cô gái nọ cười lên một nụ cười thật đẹp rồi vui vẻ nói nhưng cậu có thể cảm nhận được xen lẫn sự vui vẻ còn có một chút gì đó là buồn bã và tiếc nuối.

 

Một lúc sau cậu đưa bó hoa đã được gói cẩn thận cho cô, “Cảm ơn anh, chàng trai tinh tế!” cô gái nhận lấy bó hoa rồi nói.

 

Nghe cô gái nói vậy cậu chỉ khẽ mỉm cười rồi nói gì đó mà không ai nghe được :“Nói gì vậy, nói lớn lên tí tôi nghe với!” từ đâu hắn đi đến, trên tay còn cầm theo một bó hoa cỏ may lớn.

 

Cậu nghe có tiếng người liền quay ngoắc lên, “Lần này anh cần hoa gì?” môi nở ra nụ cười chào đón, cậu hỏi.

 

“Hôm nay tôi vẫn chưa nghĩ ra là mình nên mua hoa gì nữa, nhưng tôi muốn bán hoa cho cậu! Tại tôi thấy hôm qua trong tiệm cậu không có cỏ may.” Vận Hưng đưa bó hoa cỏ may lên cao hơn cho cậu thấy rõ. Cả một bó đầy chi chít hoa cỏ may, cậu thấy trên 2 cánh tay áo tay dài hắn mặc cũng dính đầy cả hoa cỏ may mất rồi.

 

“Thế á! Mà bán cho tôi làm gì, cỏ may không có ai mua đâu. Nó là loài cây mọc bên đường thôi mà!” cậu tuy nói vậy nhưng tay vẫn không tự chủ được đưa lên cầm lấy bó hoa cỏ may đó đặt vào cái giỏ đan bằng tre đặt cạnh đó.

 

“Dù gì cũng cảm ơn anh!” sau khi đặt chúng vào một cái giỏ trống không có hoa rồi cậu nói.

 

“Nhuận Thiên, giúp tôi với chúng dính chặt quá, khó gỡ quá đi!” hắn nhăn mặt hướng hai cánh tay áo bị dính đầy hoạ cỏ may về phía cậu mà cầu cứu, tên này đúng là bộ không biết loài hoa cỏ may này dính vào quần áo sẽ bám mãi và cho đến khi cố gỡ mới ra sao! Hì hục một lúc cậu cũng giúp hắn gỡ xuống được. 

 

“ Tôi chia tay với em ấy rồi!” giọng nói vừa cất lên liền khiến cậu hơi cả kinh một lúc. Chia tay… hắn và cái cậu Châu Việt gì đó chia tay sao?

 

“ Nói với tôi làm gì? Cần san sẻ bớt nỗi buồn sao?” cậu hoàn hồn lại rồi cười mà nói. Đúng rồi, cậu và hắn nếu không tính việc hắn không biết cậu thích hắn 10 năm thì họ cũng chỉ mới quen biết nhau gần 1 tháng thôi mà. Nếu có tính thì cũng chỉ là mối quan hệ mua bán, không tính là có qua lại và nói chuyện với nhau nhiều… hắn nói cậu biết làm gì chứ, cậu thật không hiểu nổi.

 

“Ờ ha, tôi rảnh hơi quá đi! Mà hôm nay tôi cũng không đi làm cho tôi ở đây một chút nữa nhé?” hắn đột nhiên phì cười, chân liên thoắc bước đến giỏ hoa anh thảo muộn, tay cầm bừa một cành nhỏ đưa lên ngắm nhìn.

 

“Cậu nói xem tôi phải làm sao đây? Tối hôm đó, tôi đến nhà đón em ấy thì thấy em ấy cùng một người đàn ông khác ôm ấp nhau, em ấy còn cười nói rất vui! Vui hơn cả khi ở cạnh tôi.” đôi mắt của hắn cứ nhìn cành hoa chăm chăm như muốn xé nát nó ra, môi mấp máy như đang nói chuyện một mình.

 

“Vì vậy nên chia tay sao?” cậu tỏ ra vẻ mặt không mấy quan tâm. Trong lòng cậu thì lại hơi có chút vui một xíu, hắn chia tay mà cậu vui thì cũng ích kỷ quá rồi. Nhưng mà hắn chia tay vậy tức là hắn độc thân, cậu có chút hi vọng rồi!

 

“Không chỉ có vậy đâu, tôi sau đó có hỏi em ấy thì em ấy. Em ấy thẳng thắn nói người đó là người yêu của em ấy.” hắn nói với giọng có phần tức giận :”Em ấy còn ở trước mặt tôi hôn người đó, nhìn có như chế giễu không chứ?”

 

“Cậu ta quá đáng thật, vạch rõ cả ranh giới ra mà không thèm giải thích!” cậu khá bất ngờ, cậu nghĩ Châu Việt đó sẽ như mấy người bị bắt quả tang cắm sừng sẽ la khóc lên bảo oan, hay thậm chí là van xin tha thứ,… tên đó lại thật quá dũng cảm đi.

 

“Đúng, vạch rõ hết cả ra luôn! Em ấy xem như chư từng có mối quan hệ với tôi!” sắc mặt hắn mặt hắn hơi buồn bã, đem cành hoa anh thảo muộn để vào cái túi trên áo mình đang mặc, tay kia lại đi đến cầm lên một cành hoa anh thảo muộn khác bỏ vào túi áo, rồi lại một cành nữa, một cành nữa,… những cành anh thảo muộn đầy ắp cả túi áo hắn rồi! Ăn cắp trắng trợn quá đi mà! Thế mà hắn vẫn trò chuyện như chẳng có chuyện gì. Chẹp… 2 từ thôi “chuyên nghiệp.”

 

“Đừng có tự tiện lấy hoa ở chỗ tôi bỏ vào túi của anh!” nhận thức được tên ăn cắp đẹp trai kia đã gần như gom hết giỏ anh thảo muộn, cậu đi đến giựt hết lại.

 

“Không có mà, tôi thật sự muốn mua anh thảo muộn. Cậu nói xem coi như tội nghiệp cho tôi vừa chia tay mà bán cho tôi hết giỏ này đi!” hắn cười xuề xoà khi mình bị bắt gian, sau đó còn nói thêm một câu. 

 

Cậu lắc đầu :”Chỗ tôi không bán hoa anh thảo muộn, nếu anh muốn có thể mua hoa khác.”, hắn lại năn nỉ :”Xin cậu, tôi thật sự thích nó.” 

 

“Tôi thật sự thích hoa anh thảo muộn, chỉ một bó thôi cũng được bao nhiêu tiền cũng mua!” hắn một mực nắm chặt giỏ anh thảo muộn trên tay như báu vật.

 

“Được rồi, được rồi coi như tôi cho anh mấy bó anh thảo muộn này, nói trước nó rất nhanh héo.” cậu cũng là bất đắc dĩ nha! Chỉ trách hắn lại là người cậu thích đi, trách hắn là người khiến cậu không bao giờ bán hoa nah thảo muộn đi…

 

Vận Hưng nghe cậu nói vậy liền cười đầy vui vẻ mà cầm lấy cả giỏ hoa anh thảo muộn:”Cảm ơn cậu, Nhuận Thiên! Tôi về trước ,mai lại đến nha.” hắn thong dong cầm cả giỏ to trên tay mà đi mất.

 

Lúc này cậu cẫn còn đứng tần ngần ở một chỗ mà tự lẩm bẩm:”Ẩy, khoan mình vừa làm gì ấy nhỉ? Cho anh ấy cả giỏ hoa anh thảo muộn, không đó không phải là vấn đề!… Chết, đưa cả giỏ mà vẫn chưa lấy tiền!!! LỖ TO RỒI.” cậu nhìn ra được vấn đề liền la oai oái cả lên. Cũng không quá vậy đâu nhỉ, bình thường cậu cũng không bán hoa anh thảo muộn nên cũng không tính là lỗ gì nhưng quan trọng là cái giỏ đan bằng tre cậu đựng hoa kia kìa. Nó không pahir mắc nhưng phải đặt làm thủ công rất lâu mới nhận được a~ Ôi trời! Không biết hắn có mang trả lại không nhỉ? Hi vọng là có vậy, người cậu thích không có tính ăn cắp vặt vậy đâu.

___

Lại là sáng hôm sau,

 

Hôm nay cậu thức dậy từ lúc 7h và mở tiệm, khách vào rồi khách đi nhiều lần cũng đến gần 14h30 mà vẫn chưa thấy hắn đến, mọi hôm toàn đến vào buổi sáng thôi. Hôm nay hắn không đến mua hoa sao, hôm qua còn nói là hôm nay sẽ đến còn gì. 

 

“Đồ thất hứa!” cậu bĩu môi nói, tay vẫn đang vẽ nhưng vòng tròn nhỏ trên trang giấy trắng.

 

“Ai thất hứa vậy?” một bóng đen giọng nói ung dung vừa nói vừa đi đến gần che hết ánh sáng của cậu.

 

“Lại đến rồi.” cậu thấy hắn đến liền không nhịn được mà cười lên đầy vui vẻ.

 

“Ò, không hoan nghênh tôi sao chủ tiệm?” hắn cởi bỏ cái áo khoác dày cộm ra mà tự nhiên như ở nhà ngồi xuống cái ghế cạnh đó.

 

“Rất hoan nghênh quý khách.” cậu chau mày nạt hắn một cái, mắt đảo đảo quanh người hắn. Ừm, vẫn đẹp trai như mọi ngày nhưng không có đem theo cái giỏ đan bằng tre của cậu. Rồi, hắn nuốt nó thật rồi!

 

“Kiếm gì thế? Kiếm giỏ đựng anh thảo muộn sao? Thiên, đây nè!” hắn như biết cậu đang tìm gì liền lấy đưa cho cậu. 

 

“Cảm ơn, cảm ơn đã trả lại, tôi còn tưởng anh chôm luôn nó.” cậu lè lưỡi trêu chọc một câu. Thì ra nói chuyện với người mình thích cũng không quá khó, hay là do anh ấy chưa biết tình cảm của cậu nhỉ? Gạt phăng suy nghĩ đó của mình ra khỏi đầu cậu đem cất cái giỏ vào một góc.

 

“15h10 hôm nay tôi đi công tác, cần hoa gì đó may mắn chút. Nếu như lần này kí được hợp đồng khi về tôi sẽ mời cậu đi ăn.” hắn chắp hai tay ra sau lưng như ông cụ già rồi nói.

 

“Anh đi công tác ở đâu?” cậu vừa gói hoa vừa hỏi, không phải cậu nhiều chuyện đâu nha chỉ là muốn biết thôi.

 

“Chuyến từ Việt Nam đến Canada, AC0618 15h10 sẽ cất cánh. Nhiêu đó thông tin là đủ rồi nhỉ?” hắn miệng cười đầy ý vị nhìn cậu.

 

Cậu không nói gì khẽ nhoe nheo mắt rồi đi đến lấy ra vài cành hoa *Oải Hương gói lại thành bó nhỏ rất đẹp rồi đưa cho hắn :”Chúc may mắn. Hoa này tôi tặng anh không lấy tiền.” 

 

Hắn nhận lấy rồi cười tươi, rút trong tui quần ra một tấm giấy nhỏ dúi vào tay cậu rồi đi mất không thèm tạm biệt.

 

Cậu hơi có chút hụt hẫng, tay cầm tờ giấy đó lên xem ‘Nhuận Thiên 10A5, tôi tìm thấy em rồi, đợi khi tôi về sẽ cùng em nói chuyện’ nội dung bên trong khiến cậu cả kinh một phen, ý trong mẩu giẩy là có gì đây?

 

Biết…Biết rồi sao… Anh ấy biết cậu đơn phương anh ấy rồi sao? Không đâu không thể nào biết được… nhưng sao lại biết 10 năm trước cậu học lớp 10A5?

 

Thất thần một lúc lâu cậu mới hoàn hồn được mà dọn dẹp và đóng cửa tiệm.

 

“Không sao, chắc chắn là do anh ấy từng gặp mình khi mình mới vào cấp 3. Đúng, chắc chắn là như thế!” cậu tự trấn an bản thân rất lâu mới có thể bình tĩnh được. 

___

Chú thích phần*

Hoa Lưu Ly (Forget Me Not): Có ý nghĩa là xin đừng quên em. Là loài hoa tặng cho người mình têu thương khi cả hai sắp xa nhau.

 

Hoa Oải Hương-Lavender: Có tượng trưng cho sự may mắn, điều tốt đẹp. Nếu rắc tung hoa oải hương khô khắp trong nhà sẽ mang lại sự bình yên và hoà thuận.

 

___

Hhaann




Tác giả : Đông Hy (Giờ tui sẽ siêng viết đam hơn :3)

Thể loại: ooc, Koko x Inui Seishu, chiếm hữu, ngược trước ngọt sau, đường trộn thủy tinh, otp KokoSeisui, truyện không liên kết với mạch truyện, fan fic TR

Có H hay không thì chưa biết, tùy tâm trạng, nếu có sẽ thông báo trc

-----------------------------------------------------------------------------------------------

 

“Xong rồi hả..”

“Ừ, xong rồi, hôm nay cũng đâu có đông”

“Vậy tao về trước đây”

“Ừ, mai gặp Inui”

  Bây giờ là tầm khoảng 8h tối. Inui rời tiệm của Draken rồi theo như thường lệ đi về nhà. Chỗ cậu đang ở hiện tại không cách xa nơi cậu làm việc là bao. Chỉ có điều đường xá ở đây hơi loằng ngoằng tí thôi. Thấy cũng chưa muộn lắm, Inui lượn đại ra tiệm bánh mua một cái mà ăn cho xong.

 Bình thường cậu cũng không hay ăn tối, chẳ
ng phải do bận hay gì mà nguyên nhân chỉ có một. Đó là lười. Vừa nhai vừa nhìn phố xá tấp nập giống mọi khi. Dòng người dưới đó qua lại náo nhiệt. Để xem..

“Á à, ông bác kia lại nhậu nhẹt nhá, tí thể nào bà vợ cũng mắng một trận cho xem. Hửm, lại gì đây, thằng nhóc hôm trước đây mà, dăm ba tuổi đầu, đòi thử bia với rượu. Rồi rồi, đi dỗ người yêu đi, nó đòi chia tay là xong mày đấy em.”

 Cái việc ngắm nhìn người ta bận bịu như này tuy nhàm chán nhưng đối với Inui cũng không đến nỗi nào.

 Ăn xong rồi Inui tính về nhà, tắm rửa qua loa xong ngồi coi TV, chán thì đi ngủ. Đang bình thường thì không hiểu sao tự dưng lại rùng mình. Quay lại đằng sau thì chả thấy gì. Đèn đường ở khu này không có nên gần như cũng chẳng mấy người dám tới đây. Cùng lắm thi thoảng có mấy ánh sáng lập lòe.  Inui quen sẵn rồi, chỉ là hôm nay cảm chừng có chuyện không lành.

 //Cộp, cạch//

 Không nhầm thì vừa nãy là tiếng chân đúng không vậy. Rõ ràng luôn

“Ai đấy”

“…..”

“Ai ở đó đấy”

“….”

Cả hai lần hỏi chả có nấy một tiếng đáp lại. Vẫn chỉ là một khoảng đen tĩnh lặng.

“Chậc, chắc do mình thần hồn nát thần tính quá rồi.”

“….”

 SeiShu miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng cậu đã rạo rực nỗi lo thấp thỏm. Cái cảm giác thiếu an toàn xung quanh đã khiến cậu đi nhanh hơn nữa, vội vội vàng vàng một mạch tiến thẳng.

 Quả thật câu không lầm, tiếng bước chân càng ngày càng rõ. Ngay khi Seishu định tăng tốc chạy thẳng về nhà thì…..

 //Bốp//

Inui ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự. Đằng sau là tên to con vừa đánh ngất cậu. Một người đàn ông từ từ bước đến rồi ra lệnh:

“Đưa lên xe đi”

“Vâng…”

“Hửm,…. để xem,.. đã lâu không gặp, Seishu”

 Dứt lời, một chiếc xe ngoại đắt tiền tiến vào, chở cậu cùng người đó đi mất, không để lại tí dấu vết gì. Mấy tên to con bị bỏ lại nhìn theo ô tô rời khỏi.

“Chẹp, biết ngay mà”

“Kệ đi, cuối cùng cũng tìm được người đó, ông chủ kiếm hắn mấy năm rồi”

“Đi nhậu nào, mỏi quá cơ”

“Mày trả tiền nhé, bữa trước quỵt làm anh em phải tự mình chi”

“Đm, tao tiết kiệm tí thì làm sao, nhỡ đầu nhờ đấy tao giàu bằng 1/1000 ông chủ”

“Vậy,…người đó là phu nhân tương lai hả”

“Ai biết, dù gì cũng không liên quan tới bọn mình”

…..

 

Chiếc Lykan HyperSport đi theo hướng ngược lại. Trên xe, người đàn ông đó bế  Inui đặt lên đùi, để cậu ngả vào lòng mình, tay đưa lên sờ sờ vào mái tóc vàng. Hắn hít lấy mùi hương đã nhiều năm nay nhung nhớ. Chốc hắn lấy chai nước bên cạnh, vặn nắp ra đổ một ít nước vào miệng cậu. Không phải hắn sợ cậu khát hay gì, là do… hắn tính để cậu ngủ lâu thêm xíu thôi, trong đó bỏ sẵn thuốc ngủ mà .   =)))(đoạn này thấy thằng này âm mưu dã man, mà nó bế ẻm theo kiểu nghiêng, bế công chúa ấy, rồi nó mới đặt lên đùi nó)

 Hắn thở phào một cách yên tâm, người con trai hắn tìm bấy lâu nay giờ đã yên vị trong lòng hắn. Trước giờ hắn cứ ngỡ sau lần đó, Inui đã đi đến một nơi xa. Nên mới tìm khắp nơi. Ai mà ngờ trước giờ cậu có đến đâu đâu, chuyển mỗi cái nhà thôi mà. Hắn đúng là đần có tiềm năng và ngu có đào tại. Khuân mặt này, vẫn chả khác gì ngày xưa. Vẫn xinh đẹp động lòng người như thế. Vậy thì....lần này, hắn sẽ không vuột mất cậu nữa. Hắn sẽ giam cậu lại bên cạnh, để cho nhan sắc này chỉ mình hắn ngắm nhìn thôi. Đúng vậy, hắn muốn chiếm lấy cậu làm của riêng, hắn không muốn trao cho ai hết. Cậu-Inui Seishu, chỉ có thể là của mình hắn, chắc chắn sẽ vậy, mãi mãi vẫn vậy.

 Chiếc ô tô lao thẳng ra đường lớn, tăng tốc độ rồi biến mất giữa dòng xe cộ náo nhiệt. Nó trên đường cao tốc tiến thẳng tới khu biệt thự đắt đỏ rộng lớn kia…

Để tôi giải thích một số cái cho mí cô nè:

- thần hồn nát thần tính : ý chỉ tâm lí lo âu, sợ sệt, tự mình làm mình sợ. Hiện tượng này hay xảy ra ở người yếu bóng vía nhưng cún con nhà tui ko có đâu.=)

- Lykan HyperSport: các cô chỉ cần biết cái xe này nó đắt bome ra ấy. Nó là bản giới hạn của hãng W Motors. Giá khoảng 3,4 triệu USD, quy ra tiền việt thì sương sương 75 tỉ thôi à. Cái xe này tôi khá ưng bởi vì nội thất trong xe vừa nhìn là thấy thích, nó sang. Nhưng yên tâm, mẫy bữa nữa cái xe này sẽ bị thằng kia bỏ xó một bên rồi các cô sẽ được biết thêm một vài cái “hơi đắt” khác nha. Giờ thì hiểu một phần là thằng công giàu hay nghèo rồi đúng không

* Tóc của bé cún nhà tôi vẫn là tóc ngắn nhém tại tui thích tóc đó. Mấy chap sau kịch tính kịch tính, cuộc chiến giữa tỉ phú và mỹ nhân


Ant Green
ĐĂNG NHẬP
Nhận nhiều ưu đãi hơn