Vợ tôi là gia trưởng

                                                    

chap sau

VỢ TÔI LÀ GIA TRƯỞNG

Vợ Tôi Là Gia Trưởng - khnguyen37;

 

Giới thiệu :

Lãnh Ngạo, một vị thần đã tạo ra vũ trụ. Người đang ngủ một giấc ngủ say hàng triệu năm, và những bài hát ở Trái Đất-Thái Dương hệ đã làm cậu tỉnh lại, khi nghe nó khiến cậu quên đi hết nỗi tịch mịch và nó khiến cậu trở nên vui vẻ. Vì thế cậu đã quyết định xuống Trái Đất để tìm kiếm niềm vui của mình và cậu lựa chọn cách đầu thai để xuống Trái Đất, dù đầu thai nhưng cậu vẫn có thể sử dụng sức mạnh của mình. Và ở đây cậu đã tìm được tình yêu của mình, người mà khiến cậu vui mỗi ngày...

chap 1 vợ tôi là giả trưởng


Một chàng trai ngũ quan tinh xảo, dù không đẹp trai nhưng có vẻ rất ưa nhìn, làm da trắng buốt khi nhìn vào làm người ta liên tưởng đến ác ma. Từ chàng trai toát lên một khí thế bá đạo, môt khí thế mà chỉ có thần mới có thể mang lại

Ai có thể nghĩ chàng trai này đã bao nhiêu tuổi ? Một triệu ? Chục triệu ? Không, không một ai biết ngay cả chính cậu. Chỉ biết lúc vũ trụ được hình thành thì cậu đã xuất hiện, hay nói một cách dễ hiểu hơn là cậu đã tạo ra vũ trụ, và cũng là người tạo ra sự sống cho vũ trụ. Sau đó cậu đã chìm vào một giấc ngủ say, rất say, một giấc ngủ hàng trăm triệu năm

Trong thời gian cậu ngủ, vũ trụ đã được hình thành, vô số hành tinh đã được tạo nên, trên mỗi hành tinh đều có sự sống. Và bắt đầu có những sinh vật sống và làm chủ chính là con người

Quay lại với vị thần của chúng ta, cậu vẫn còn đang ngủ rất say, bỗng dưng không gian u tối ấy chợt chói lòa, vô số ánh hào quang chợt tỏa ra. Vô số hành tinh rung động, cả vũ trụ rung động

Trái Đất-Thái Dương Hệ
Việt Nam, Khu vực Đông Nam Á- Địa Cầu- ngày 30/04/2018-13:00
Một cơ sở dưới lòng đất

"Thưa Thượng tướng, chưa tìm được nguyên nhân gây ra động đất, nhưng lần này có vẻ rất nghiêm trọng. Đây là lần động đất mạnh nhất từ trước đến giờ theo thống kê. Theo tình báo động đất không chỉ ở nước ta mà trên toàn cả thế giới đều bị ảnh hưởng"

Một sĩ quan trẻ báo cáo với một người đàn ông trung niên đang ngồi chau mày trên bàn làm việc
"Được rồi cậu cứ tiếp tục làm việc đi, có gì cứ báo với tôi"

"Rõ, thưa Thượng tướng" nói rồi sĩ quan trẻ ra ngoài tiếp tục công việc của mình

"Có lẽ sắp có chuyện lớn xảy ra nữa rồi "-Lãnh Văn tự nhủ rồi nhấc điện thoại đến cho một con số

Các nơi khác trên vùng Đông Nam Á


"Thưa chỉ huy,..."

"Rõ, tôi sẽ tiếp tục điều tra..."

"Hiện nay còn chưa tìm được nguyên nhân gây ra động đất..."

"Động đất xảy ra trên toàn thế giới..."

"Vâng có gì tôi sẽ thông báo lại sau..."

Các nơi khác trên Địa Cầu-Trái Đất

"Đã xác đinh rõ, đây là trận động đất mạnh nhất và lớn nhất trên toàn thế giới đến 10,3 độ Richter"

"Đã xác định, đây là trận động đất rất mạnh nhưng lại không có thiệt hại về người, thật lỳ lạ"

"Thời gian xảy ra động đất 13:00:13 đến 13:00:45, đây có lẽ là 

cơn động đất mạnh nhất nhưng là là ngắn nhất, nhưng điều lỳ lạ 

là lại không có thiệt hại nào đáng kể cả"

                                         

chap sau




  • chap trước

  • Chương 5: Mang thai và lâm bồn

    9:30:00- ngày 30/04/2017
    Lãnh gia- Thủ đô Hà Nội
    Phòng khách Lãnh gia
    Một người phụ nữ xinh đẹp đoan trang, mặc trên người là
     
    một bộ đồ bà bầu rất đẹp và kín đáo. Nhìn
    cô rất xinh đẹp và trẻ trung, nếu mà không để ý cái bụng
     
    bầu sắp sinh của cô thì rất dễ nghĩ rằng cô còn là một sinh
     
    viên trẻ vậy. Cô là Trần Tống Thanh, bạn khuê mật của
     
    Nhan Nghiên, hôm nay cô khó khăn lắm mới xin phép
     
    được chồng cho đến nhà Nhan Nghiên chơi, vì sắp sinh
     
    nên chồng cô rất nghiêm năn nỉ lắm mới cho.
     
    "Tiểu Thanh ơi, cậu đến chơi à. Sao đến chơi mà không
     
    báo trước cho mình một tiếng"- Giọng nói của Nhan Nghiên
     
    vang lên
     
    "Cậu ngồi đi đứng nhiều không tốt cho đứa bé đâu"- Nhan Nghiên
     
    dìu Trần Tống Thanh xuống sopha ngồi
     
    "Mà hôm nay sao ông xã cậu cho phép cậu ra ngoài vậy, tớ nhớ Trần
     
    Kiệt nhà cậu nghiêm lắm mà, nhất là trong thời gian này nữa"
     
    - Nhan Nghiên rất tò mò hỏi khuê mật của mình
     
    "Hì vậy mới tài"- Tống Thanh hếch mũi tự hào đắc chí
     
    "Lại năn nỉ ỉ ôi Trần Kiệt nữa chứ gì, tớ biết tỏng mà"- Nhan Nghiên
     
    làm ra vẻ mặt hiểu biết. Rồi nhìn bụng Tống Thanh, đưa bàn tay sờ
     
    bụng Tống Thanh
     
    "Tiểu Trần sau này không được giống mẹ nghe chưa nếu không coi
     
    chừng dì Lãnh đánh đòn đó"
     
    - Nhan Nghiên vừa nói mà trong giọng nói hiện lên vẻ mặt ganh tị
     
    "Tại sao cậu không kêu ông xã Lãnh của cậu làm cho cậu một đứa chứ.
     
    Đừng nói là chồng cậu bất lực nha"
     
    - Tống Thanh cười trêu bạn, trong ánh mắt hiện lên vẻ ranh mảnh
     
    "Mình cũng không biết sao nữa, ông bà cụ Lãnh cũng đang sốt ruột lắm
     
    đây, chắc có lẽ chồng mình bất lực thật"- Nhan Nghiên
     
    nói mà khuôn mặt vẫn hiện lên vẻ buồn
     
    "E hèm, em nói ai bất lực hả không biết tối hôm qua ai
     
    còn xin tha đâu"
     
    - Giọng Lãnh Văn từ đằng sau Nhan Nghiên vang lên
     
    "Tống Thanh cậu lại hại mình, mình cù lét chết cậu"
     
    - Phát hiện Tống Thanh hại mình Nhan Nghiên bắt đàu
     
    cù lét cô bạn
     
    "Chả lẽ không đúng hả. Hừ cưới hơn một năm rồi mà giờ
     
    vẫn chưa có tin tức gì, không bất lực chả lẽ có lực ư"
     
    - Giọng nói uy nghiêm của ông cụ Lãnh từ phòng ăn dội ra
     
    Rồi ông bà cụ Lãnh từ trong phòng ăn bước ra
    "Thanh Thanh cháu đến chơi đấy à, hồi trưa có trận động
     
    đất khá lớn, thai nhi có bị sao không cháu"-
     
    Bà cụ Lãnh quan tâm hỏi, vì đây là bạn thân của con dâu
     
    mình nên bà cũng quan tâm
     
    "Cháu không sao cả bác Lãnh à, dù gì cháu cũng là Nguyên
     
    Anh trung kì mà một trận động đất nho nhỏ thôi mà có
     
    gì to lớn đâu chứ"- Tống Thanh trả lời
     
    "À mà anh Văn..."Tống Thanh chưa nói hết cậu thì Lãnh
     
    Băng nói trước
     
    "Cha mẹ con có việc phải đi trước, mọi người nói chuyện
     
    vui vẻ, có chuyện gì cứ hỏi Nghiên Nghiên ấy"- Lãnh Văn
     
    lấy cớ đánh bài chuồn vì có cảm giác không an toàn
     
    Ông cụ Lãnh thấy mỗi mình còn ở đây không thích hợp nên
     
    vội đi lên lầu"Thôi 3 bác cháu nói chuyện đi ta đi lên lầu đọc
     
    sách"
     
    "Vâng ạ"-Nhan Nghiên cùng Tống Thanh đồng thanh trả lời
    "Ông đi đọc sách di"-Bà cụ Lãnh cũng nói theo
     
    "Chồng cậu chạy nhanh thật đấy, còn chưa biết mình muốn nói
     
    gì mà"- Tống Thanh chào ông cụ Lãnh, rồi quay lại vấn đề chính
     
    vốn định trêu Lãnh Văn nhưng thấy Lãnh Văn chạy nhanh quá nên
     
    chưa không thể làm gì khiến Tống Thanh mất hứng
     
    "Cậu đừng có trêu chọc chồng mình nữa, anh ấy thật sự
     
    không bất lực đâu mà"- Nhan Nghiên bênh chồng
     
    "Tớ biết mà, tớ chỉ đùa thôi, đường đường một tu sĩ
     
    Phân Thần trung kì lại bị bất lực, nói ra không biết sẽ có
     
    bao nhiêu người cười chết ngất vì tin này đây"- Tống Thanh cười
     
     
    "Cậu mà dám nói chuyện này nữa thì coi chừng tớ sẽ..."
     
    - Nhan Nghiên đe dọa bắt đầu có ý định cù lét Tống Thanh
     
    "ÔI, tớ sợ quá cơ"- Tống Thanh giả vờ hô to
     
    "Biết sợ thì tốt, bây giờ thì... ọe...ọe"- Đang nói chuyện
     
    thì bỗng nhiên Nhan Nghiên nôn mửa
     
    "Nhan Nghiên con sao không, bị gì rồi nè"- bà cụ Lãnh
     
    quan tâm chạy lại cầm tay Nhan Nghiên dùng tay vuốt
     
    lưng cô nàng
     
    "Nhan Nghiên cậu không bị sao chứ đang tự dưng nói
     
    chuyện cậu lại môn mửa vậy...Khoan.Có khi nào"- đang
     
    nói chuyện bỗng dưng Tống Thanh ngưng lại
     
    Bà Lãnh cũng nhận ra vấn đề này nên vội bắt tay Nhan
     
    Nghiên đẻ bắt mạch. Bỗng bà cụ Lãnh cười to, thấy vậy
     
    Tống Thanh cũng cười theo chỉ đẻ lại Nhan Nghiên khuôn
     
    mặt ngản ngơ không hiểu điều gì
     
    "Có chuyện gì vậy hai người sao tự dưng thấy con nôn lại
     
    cười vui vậy hả...ọe ...ọe"- Cô lại nôn một lần nữa
     
    Không trả lời Nhan Nghiên bà cụ Lãnh chỉ nói to"ÔngLãnh
     
    ơi, mau xuống đây,chúng ta sắp có cháu bồng rồi haha"
     
    Bỗng ông cụ Lãnh xuất hiện trong phòng khách năm tay
     
    bà cụ Lãnh "Thật hả bà?"
     
    "Không tin thì ông xem mạch tượng con bé đi"
     
    Ông cụ Lãnh chạy lại bắt mạch Nhan Nghiên rồ cười to
     
    "Kaka ta sắp được làm ông nội rồi"
     
    "Mau mau quản gia, mau gọi Lãnh Văn kêu nó về mau"
     
    - ông cụ thúc dục Lãnh quản gia
     
    "Nhan Nghiên chúc mừng cậu cậu sắp làm mẹ rồi đấy. Á
     
    đau quá đau quá..."Đang nói thì Tống Thanh bỗng dưng là đau
     
    Nhan Nghiên đang mụ mị "Mình sắp làm mẹ ư, có thật
     
    không vậy hả, nhìn ba người kia vui như vậy thì chắc đúng
     
    rồi mình sắp làm mẹ thật rồi" thì bống dưng tiếng la đau của Tống Thanh 

  • đánh thức Nhan Nghiên
     
    "Tống Thanh cậu không sao chứ, cha mẹ lại coi Thanh
     
    Thanh bị sao này"- Nhan Nghiên chạy lại đỡ Tống Thanh
     
    , rồi dùng nội lực làm giảm cơn đau. Cho dù Tống Thanh
     
    là Nguyên Anh trung kì nhưng trong trường hợp này thì
     
    không thể làm gì được
     
    "Mau mau, gọi điện thoại đi Tống Thanh sắp lâm bồn (sắp
     
    sinh) rồi ,đưa con bé đến Bệnh viện mau, Lãnh quản gia
     
    khoan hãy gọi cho tiểu Lãnh hãy gọi cho bác sĩ Trương
     
    đến Bệnh viện Đại học Quốc gia Hà Nội trước đã, còn Nhan
     
    Nghiên con hãy gọi cho tiểu Trần thông báo cho tiểu Trần
     
    biết Tống thanh sắp sinh, nhanh lên"- Bà cụ Lãnh đã từng
     
    trải qua nên rất rõ những điều này
     
    "Vâng, thưa mẹ"- Nhan Nghiên vội vàng lấy điện thoại ra  
    gọi
    "Vâng thưa bà chủ - Lãnh quản gia cũng vội vàng không  
    kém
     
    Bệnh viện Đại học Quốc gia Hà Nội
    Thủ đô Hà Nội- 20:10
    Phòng cấp cứu
    --------To Be Continued---------



12:59:00-13:00:45 theo giờ Đông Nam Á

Một không gian u tối tĩnh mịch tưởng chừng như không có gì, nhưng nếu
có một nguồn ánh sáng ở đây, dù nhỏ thôi thì sẽ thấy ở giữa không gian
đó có một chàng trai trẻ đang ngủ say.

Một chàng trai ngũ quan tinh xảo, dù không đẹp trai nhưng có vẻ rất ưa nhìn,
 làm da trắng buốt khi nhìn vào làm người ta liên tưởng đến ác ma.
Từ chàng trai toát lên một khí thế bá đạo, môt khí thế mà chỉ có thần mới
có thể mang lại

(Khúc trên từ chương 1)

"Em có yêu bản thân mình không ?
Nếu có thì làm tình địch với anh nhá
Nhà có bán rượu ko ?
Mà nói chuyện với em anh say quá
Dừng lại nhanh
Cười thêm cái nữa là tim anh đứt phanh
Nhà em có sao em ko ở
Mà lại đi chuyển hộ khẩu vào tim anh?" ( top #1 zingmp3 Người âm phủ)

Chàng trai cử động, cử động đầu tiên sau hàng trăm triệu năm ngủ say,
 đánh dấu dấu hiệu sắp thức tỉnh, cậu đứng dậy và vươn mình mà không biết rằng
 hành động này của cậu gây ra ảnh hưởng rất lớn

Vũ trụ rung động, từng hành tinh rung động, mọi sinh vật sự sống rung động
vì cái vươn mình của cậu và cậu không hay biết gì về điều đó

Chàng trai sau khi tỉnh lại cậu nhìn mọi thứ xung quanh, cậu không biết
tại sao mình lại tỉnh dậy, bỗng cậu nhớ đến nó, một đoạn đối thoại rất lạ
, không đúng hơn là độc thoại đã làm cậu tỉnh lại, cậu không biết cái đó là gì cả.
 Chả lẽ trong thời gian cậu ngủ đã xảy ra điều gì đó ư.

Cậu rất tò mò cái đó là cái gì cậu bắt đầu lần mò theo âm thanh đó
 (Giải thích chút: main nghe không phải nhờ tai mà nhờ tâm). Có thể nói bây giờ
cậu giống như một đứa trẻ vậy

Đi trong vũ trụ mà cậu thấy nó rất rộng lớn, có rất nhiều tinh cầu hình tròn
 trong nó. Một dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu cậu "Mấy cái này là do mình
 tạo ra ư ?".Cậu bỗng chợt thất thần tư hỏi bản thân mình




"Thôi thì là duyên nếu người thuận thì tôi
Sang thưa chuyện mẹ cha, xin được nên vợ chồng
Thương em để lâu hóa thêm âu sầu
Nay nói ra cho hết đau đầu " (top #2 zingmp3- Cô gái m52)

Bỗng một đoạn bài hát làm cậu tỉnh lại. Lại là nó, rốt cục là gì ? Mà tại sao
 cậu nghe thấy nó cậu lại có vẻ dễ chịu thế này.

Đã từng cậu rất cô đơn, thử nghĩ một người sống một mình suốt hàng trăm
thậm chí là hàng tỉ năm mà không một ai bầu bạn cảm giác đó như thế nào.
Vì thế cậu đã quyết tạo ra người có thể bầu bạn với mình và cậu đã rơi vào
giác ngủ sâu.

Bỗng một giọt lệ từ trên khóe mắt cậu chảy xuống, nỗi cô đơn tịch mịch
suốt hàng trăm thiên niên kỉ đã được trút xuống.

Cậu dùng tay lau giọt lệ trên khóe mắt mà tự hỏi "Đây là gì?, tại sao mình lại
 có cảm giác dễ chịu như thế này ? Mình nhất định phải tìm được nó.
 Thứ đã làm mình như thế này " Nói rồi bỗng cậu biến mất khỏi vùng vũ trụ ấy

30/04/2018

13:00:59-13:10:00-Theo giờ Đông Nam Á

chap trước chap sau






  • Chương 10: Lần gặp gỡ đầu tiên

    Năm 1 tuổi, bắt đầu biết nói nhưng không nó bập bẹ như những đứa nhỏ khác mà nói rõ ràng, rành mạch

    Năm 2 tuổi, Lãnh Ngạo bắt đầu ham học hỏi, cậu bắt đầu học viết và có trí nhớ rất tốt khiến mọi người trong Lãnh gia ai cũng phải thao thao bất tuyệt


    Năm 3 tuổi, cha mẹ bắt đầu cho cậu học võ, học cách tu tiên. Dù không muốn nhưng Lãnh Ngạo phải giả vờ học


    Năm 4 tuổi, kể từ khi cậu có thể đọc cũng như có thể viết cậu đã xin phép ông nội được vào thư viện sách của ông nội để có thể đọc sách, và hầu như những thời gian rảnh cậu điều vùi đầu vào đọc sách mà không màng đến tu luyện võ thuật. Điều này khiến cho cha cậu và ông nội phiền lòng, nhờ có mẹ và bà nội nên cậu mới có thể tiếp tục đọc sách


    Năm 5 tuổi, cậu đã đọc xong toàn bộ sách trong thư viện của ông nội. Muốn làm ông nội và cha vui lòng Lãnh Ngạo phải giả vờ đột phá Trúc Cơ kỳ- đó là định nghĩa gì 5 tuổi Trúc Cơ kỳ phải là yêu nghiệt cỡ nào mới có thể như vậy. Lãnh Ngạo rất hài lòng vì kết quả này, nó khiến ông nội và cha cậu rất tự hào


    Thấm thoát Lãnh Ngạo cũng được 6 tuổi, hôm nay là tiệc sinh nhật lần thứ 6 của Lãnh Ngạo được tổ chức tại gia.


    Bữa tiệc được tổ chức rất hoành tráng, vì biết tiểu thiếu gia họ Lãnh rất đam mê đọc sách nên hầu như món quà nào phần lớn cũng chỉ là sách với sách


    Cẩm Tú lúc này cũng được 7 tuổi bắt đầu vào lớp 1, cô bé tay cầm một hộp quà để trước mặt Lãnh Ngạo và nói :"Em trai sinh nhật vui vẻ". Một câu nói đơn thuần của một cô bé hồn nhiên ngây thơ, Lãnh Ngạo không nhịn được nở nụ cười :"Cảm ơn chị gái của em"


    Bữa tiệc thì vẫn tiếp tục, Lãnh Ngạo cảm thấy bắt đầu nhàm chán, cậu dẫn Cẩm Tú vào phòng lấy cái laptop lên mở bài hit mới của Sơn Tùng M-TP, bài hát Chạy ngay đi. Cậu không phải là fan của Sơn Tùng M-TP, cậu chỉ đơn thuần là thích âm nhạc thôi. Vì thế cậu đã kêu mẹ nhờ người thiết kế một tai headphone đặc biệt dành cho cậu. Nghe đã cậu quay sang thì thấy Cẩm Tú đã ngủ, cậu bước ra ngoài cửa sổ, hôm nay trăng thật sáng thật tròn, cậu lại muốn lẻn ra ngoài như mọi khi. Mà không biết rằng lần ra ngòa này sẽ khiến cuộc sống của cậu càng thêm có sức sống


    Bước đi qua những ánh đèn đường, qua những dãy phố cổ của thủ đô Hà Nội, dòng người tấp nập đi qua đi lại, không một ai có thể thấy cậu, không ai có thể thấy cậu. Vì bây giờ cậu cứ như một u linh vậy, dòng người đi xuyên qua cơ thể cậu


    "Cứu... cứu tôi với...có ai không"- một âm thanh vang vỏng bên tai Lãnh Ngạo, có chuyện gì vậy


    "Mau cứu tôi với"- Âm thanh kêu cứu vẫn vang lên một cách tuyệt vọng rồi bỗng nhiên ngừng


    Đọc sách người ta thường nói, thấy chết thì không thể không cứu vì thế Lãnh Ngạo quyết lần theo


    Ở trong con hẻm nhỏ của con đường Bùi Thị Xuân, 4 bóng đen thì thầm với nhau


    "Đã cắt đuôi được chúng chưa?"- Tên đứng đầu mở miệng trên vai vác một cô bé, có vẻ như là hắn là tên thủ lĩnh


    "Có lẽ rồi, không phát hiện ai ở đằng sau cả"- Một trong những tên áo đen đằng sau tiếp lời


    "Nếu không thì mau nhanh, đem con bé này về đưa cho giáo chủ"- Tên thủ lĩnh nói



    "Thủ lĩnh à, rốt cục con bé này có tác dụng gì mà chúng ta phải bắt nó vậy"- Một tên áo đen hiếu kỳ hỏi


    "Câm miệng, việc này chúng ta không cần tìm hiểu, nếu không thì coi chừng ngay cả mạng của mình cũng không thể giữ được"- Tên thủ lĩnh giọng nói đầy nghiêm túc


    "Ồ, thế à vậy thì ta rất muốn biết đây"- giọng nói vang lên từ sau lưng khiến 4 tên áo đen rùng mình. Bọn hắn không ngờ rằng có người có thế vô thanh vô tức xuất hiện đằng sau bọn hắn mà bọn hắn không hề hay biết, nhưng khi nhìn thấy một bóng hình nhở nhắn thì bọn hắn bất ngờ, bởi vì bon hắn nhìn thấy người đó, một cậu bé. Nhìn nhầm ư, đường đường 4 Nguyên Anh kỳ mà nhìn nhầm ư ? Không, tất nhiên là không rồi. Vậy chỉ có một điều khẳng định là cậu bé này không bình thường


    "Mau thả cô bé xuống rồi đi đi"- Lãnh Ngạo nhẹ giọng nói, cậu đọc sách rằng phải luôn nhỏ nhẹ khi nói chuyện với người khác


    "Con mẹ nó, một tên oắt con mà thôi. Dám ra lệnh cho chúng ta ư"- Dù đoán được tên nhón này không tầm thường nhưng dù gì cũng chỉ là một đứa nhỏ không thế gây thương tổn gì nên tên cầm đầu cũng không khách khí nói


    "Các ngươi là người xấu"- Lãnh Ngạo tuy đọc nhiều sách nhưng vẫn còn thieus kính nghiệm ống hỏi


    "Đúng vậy chúng ta là người xấu, chưa việc gì chúng ta chưa làm cả- cướp bõ giết người, cưỡng bức phụ nữ, bắt cóc trẻ em..."- Tên cầm đầu dọa


    "Đã thế thì, chết đi"- Lãnh Ngạo cười tươi nói


    Bốn tên ao đen nghe thấy thế thì muốn cười to, nhưng chưa kịp cười thì cả 4 người chết mất, đnag sống sờ sờ tự dưng biễn mất, chỉ để lại dưới đất 4 bộ quần áo đen, cái chết nào đáng sợ nhất? Đó chính là chết mà không hiểu tại sao mình chết


    Cô bé mất đi nơi đỡ,rơi xuống dưới đất, Lãnh Ngạo bay lại ôm cô bé vào lòng, xuất hiện trước mắt cậu là một cô bé xinh xắn và dẽ thương, ngũ quan đẹp đẽ, làn da trắng mịn nhưng trên người đầy vết thương khi sờ vào cảm giác thật dễ chịu


    "Không... không...Con không muốn, tại sao, tại sao lại là con. Con mệt mỏi lắm tha cho con đi. Con sẽ cố gắng làm tốt vị trí này mà đừng đánh con"- Cô bé nói mớ, hai dòng nước mắt từ trên đôi mắt chảy xuống


    Lãnh Ngạo nhíu mày :"Có anh ở đây rồi, em sẽ không có chuyện gì đâu" nhẹ nhàng nói


    Không biết có chuyện gì không nhưng khi nghe Lãnh Ngạo nói câu này xong cô bé buống lỏng tinh thần, ôm chặt Lãnh Ngạo rồi ngủ


    Không còn cách nào khác, Lãnh Ngạo đành đưa cô bé về nhà, dùng sức mạnh để kiểm tra ký ức cô bé, Lãnh Ngạo rất kinh hoàng khi nhìn thấy ký ức cô bé, có lẽ đây là một việc khiến cậu khó quên


    Đưa cô bé về nhà một cách bí mật, cậu đặt cô bé nằm lên giường mặc kệ những tiếng hô tìm kiếm ở bên ngoài.


    Cô gái bật mình tỉnh dậy, lại là giấc mơ đó


    -----------To Be Continued----


Ant Green
ĐĂNG NHẬP
Nhận nhiều ưu đãi hơn