hải sâm



 chap trước

 Chương3:

Sau hôm đấy inai dc đưa đến bệnh viện điều chị nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên nhất là điều bác sĩ đã nói về inai.
Bác sĩ bảo:
-Thưa người nhà bệnh nhân, bệnh nhân có lẽ đã bị bạo hành đánh đập trong thời gian dài vì ko những trên cơ thể có các vết bầm hung thủ gây ra còn có vài vết bầm rất lâu trước đây.
Bác sĩ nói tiếp:
-Hơn nữa bệnh nhân cũng quá là gầy tuy ko quá nhưng so với chỉ tiêu của một người 21 tuổi mà chỉ dc vỏn vẹn có 52cân,thật sự là ko tốt.Nếu nặng có thể mất trí nhớ tạm thời nhẹ thì cậu ấy chỉ hơi yêu mà thôi.
Các ngày sau đó, cậu luôn nhờ quản gia đến để bảo vệ ensu mới học về là cậu đã chạy ngay đến bệnh viện để chăm sóc inai cậu chạy đi chạy về suốt mấy hôm, một hôm bác sĩ đến kiểm tra bảo.
Bác sĩ bảo:
-Bệnh nhân đã ổn định hơn trước nhưng nếu tỉnh lại,bệnh nhân sẽ phải ở lại bệnh viện ít nhất một tuần rồi mới dc về, để phối hợp điều chị hiểu quả hơn!
Nghe xong ensu nhẹ nhõm hẳn ra,nhưng hôm nay anh sẽ phải lên lớp nên cũng ko dc ở lại thêm nữa.
Đến h nghỉ chưa lúc anh tính xuống căn tin ăn thì đi qua 3 đứa lớp bên vốn chúng nó chả ưa gì anh vì vẻ ngoài đẹp trai mà hầu như đều dc nữ sinh khắp trường yêu thích đúng lúc đi qua anh một tên trong đấy nói xấu anh thế là cả bọn ùa theo.
Thằng A:
-Ê mày bt gì chưa thằng ensu lớp bên kia lại đánh nháu đấy!?
Thằng B:
-Kệ m* nó cái thằng đấy nhìn đã bt trả tốt lành gì nói nó lm gì ko bt con gái thik cái gì nữa?
Đối với ensu chuyện này rất bình thường vì nhiều kẻ ghen ghét anh nên anh thấy nó bình thường nhưng đấy là cho đến khi mọt trong bọn chúng nói.
Thằng A:
-Êy…mày bt ko nghe nói thằng anh nó bị bắt cóc mới dc đưa đi bệnh viện đấy.
Thằng B:
-À...vụ đấy á!?Tao nghe rồi thằng anh nó chắc cũng cùng loại như nó thôi,đều ko có ăn học…chẹp không ra thể thống gì cả!!!
Nghe xong ensu ko nói nhiều trực tiếp lao bổ vào cả 2 thằng đánh nhau quyết liệt các bạn khác đứng qua một bên đúng xem. Dù sao cũng là 1 đánh hai không chồn cũng què tuy bọn nó bị đấm khá là nặng nhưng cũng khiến anh ko ít tỏn thương vừa đánh anh vừa nói.
Ensu:

-Mày có thể nói xấu tao,nhưng chỉ duy nhất một người mày không bao h dc nhắc đến đấy là inai đấy là giói hạn của tao!!!! (con tui ó,ngầu chưa J)
Lúc anh nói xong cũng là lúc anh khiến bọn nó nằm bệt duói sàn đứa chảy máu đầu đứa máu mũi be bết.Học sinh bên cạnh cũng lạnh gáy theo con mắt anh như kiểu cảnh báo tất cả nói hay làm gì tao cũng dc tao ko quan tâm nhưng tao cấm mày đụng vào anh tao.
Cùng lúc đấy inai cũng bắt đầu tỉnh anh lơ ngơ nhìn thấy thế quản gia liền gọi thông báo ngay cho ensu lúc anh đang băng bó ở phòng y tê nghe thấy inai đã tỉnh khong nói nhiều

anh chạy vèo ra khỏi trường bắt ngay chiếc taxi bên đường,đến nói anh chạy một mạch đến phòng inai thấy nguòi anh mà mình luôn yêu quý đnag ngồi trên giường bất giác cậu lao như tên bắn đến trên giường anh cậu khóc nức nở như đứa trẻ lên 3,cậu ôm lấy eo anh nằm gục xuống chỗ inai.
Còn inai thấy cậu lại rất vui mùng tuy anh có hơi yêu, cũng có đau chút nhưng thấy cậu thiếp đi trên người mình thì mệt mỏi như tan biến.  hơi ngọt 

                             

                             

   chap sau           

tôi không thích chúng ta mãi mãi là bạn

tác giả : hà giang

tình trạng : đang tiến hành

thể loại : đam mĩ , học đường

chương 1:

Ở một trưởng cấp 2 nọ có hai người bạn thân chơi với nhau họ rất thân thiết,họ làm gì cũng cùng nhau cả hai như hình với bóng, thường họ làm bạn với nhau từ hồi còn bé cả 2 nhà sát bên nhau họ chơi cùng đi học cùng từ cấp 1 đến cấp 2

- minh mẹ tao gọi qua nhà này làm gì ấy

- Minh đáp:

-Ok tao xuống liền bảo mẹ mày chờ chút!

Cậu nhanh nhảu chạy xuống đên nhà Hoàng hỏi mẹ Hoàng :

-Cô muốn nhờ cháu việc gì ạ ?

Mẹ Hoàng kêu:

-Cháu giỏi toán đúng ko, cô nhờ cháu kèm hộ thằng Hoàng nó dở toán lắm!

Minh đáp:

-Vâng cháu cũng học dc thôi ko hẳn giỏi đâu cô, nhưng cháu sẽ cố kèm nó

Mẹ Hoàng gật đầu đồng ý cô còn nói thêm:

-Được có cháu giúp thì cô cũng yên lòng vậy từ mai cháu cứ kèm nó ở nhà cho cô ngày mai cô và gia đình cháu có hẹn đi chơi cùng nhau,nên 2 đứa cứ tự nấu cơm rồi học cũng dc!

Ò…ó….o! tiếng gà gáy báo hiệu ngày hôm sau, ngày mới đã đến Minh,Hoàng đã chuẩn bị tiễn bố mẹ mình đi, họ cũng đã chuẩn bị xong đồ của mình

Mẹ Minh nói:

-Hai đứa ở nhà phải dọn dẹp và ăn uống cẩn thận nhớ chưa!Mẹ ko yên tâm con đâu Minh!

Mẹ Hoàng lại nói:

Thôi đc rồi chúng nó còn nhỏ đâu cj ko cần lo quá ,nên lo cho chúng ta kìa!

Mẹ Minh lại nói tiếp:

-Biết là thế nhưng tôi vẫn lo lắm…!

Cô Hoàng nhín sang Minh thấy Minh nháy mắt bèn hiểu ý cô tiên tới chỗ mẹ Minh thở dài rồi bèn nói:

-Haizzz….. thôi dc rồi đến h chúng ta phải đi rồi ko đi nhanh thì sẽ ko kịp đâu 3 tháng thôi! Nhanh nào….!

Mẹ Minh nói tiếp

-Hừm………... dc rồi ! chị cứ từ từ

                                        chap sau

                                                     

                   chap trước   chap sau

Chương2:
Từ sau truyện đây ensu lạnh nhạt với inai hẳn nhưng cậu lại dần chăm học hơn ở trường đi thi lúc nào cũng đứng nhất. Inai cũng hiểu sao cậu lại lạnh nhạt với mình làm gì có ai lại chấp nhận dc việc người anh mình thương yêu lại có người bố giết chết ba mẹ mình nhanh như thế.

 Nhưng cũng ko phải cậu ko quan tâm anh dù sao người giết ba mình là ba của inai nên nói trắng ra cậu ko có lí do để giận anh ấy chỉ là cậu muốn người đưa đón cậu là inai nhưng ko hiểu sao hôm nay ensu đứng đợi đến tối vẫn ko thấy anh ấy đến đón nghi điều chả lành cậu lập tức lên bảo bác quản gì đến đón mình.

 Đúng thế thật khi cậu vưa về liền biết tin inai đã bị bắt cóc cậu tức điên lên nhưng trả làm dc gì có một đoạn clip dc gửi đến chỗ bác quản gia trong clip nói rằng phải chuẩn bị 10 tỉ đồng thì nó tụi nó mới thả người rồi còn đấm inai một cái nhìn sang chứ mình lại thấy ông ta cười thầm.

 Bt rõ đây là kế hoạch của hắn để bảo cậu xòe tiền cậu lập tức nhớ tới một chỗ hòi nhỏ cậu thường bị chú đánh đó là một nhà kho cũ cậu ko nói vì cậu còn quá nhỏ lớn dần cậu cũng quên mất h mới nhớ ra.

Ko nghĩ nhiều anh chạy một mạch đến đấy ko ngoài dự đoán inai đang bị cột dây trên ghê có thằng đang sờ soạng anh có lẽ muôn lm trò đồ bại h anh vẫn ko thể tin dc vì tiền mà người chú đó cũng bằng lòng để con mình biị bắt cóc nếu anh ko đến kịp thì có lẽ…

Một tên trong đấy thấy anh hoảng hốt hỏi:
-M…mày là thằng nào sao bt chỗ này?
Ko cho hắn nói nhiều anh một mạch đến đấm cho cho 3 thằng đấy nằm hết liếc sang inai anh ko nhịn dc vẫn muốn đấm bọn nó thêm để trả thù cũng may inai tỉnh một khắc cịp lúc nắm lấy góc áo của ensu

Inai nói:
-E..en…su..mau dừng lại..anh…ko..sa..o..rồi!
Nói xong anh ngất lịm đi tên trong đấy ko bt lượng sức vẫn thừa lúc anh ko chú ý đập một cái thật mạnh vào đầu.Ensu h đã điên thật rồi anh đá, đấm hắn ko thương tiếc.
Ensu nói:
-Có thể anh tao bỏ qua cho mày nhưng tao thì ko!
Ensu nói tiếp:
-Ba cú đấm này là để xin lỗi anh tao tao đến ko kịp thứ 2 mày đấm tao thứ 3 mày tính lm trò đồ bại chứ gì cần tao xẻo c*c mày ko!
May sao vì thấy lo cho cậu nên quản gia thấy cậu đi mãi chưa về mới đi theo định vị đã cài sẵn trước đó.Đến nơi thấy đầu của 3 tên bắt cóc bất tỉnh nhân sự cũng như be bét máu còn cậu chủ của ông vẫn đang đấm bọn chúng ông vội lại ngăn cậu.
Ông bảo:
-Thưa cậu chủ cậu inai bên kia thì làm sao ạ!
Nghe xong cậu mới nhớ ra lại gần bên inai cậu cởi dây cho, anh suốt từ lúc di chuyển đến bệnh viện anh luôn ôm cậu trong lòng sợ sẽ như hôm nay sẽ tuột mất inai đến bệnh viện bác sĩ yêu cầu anh để inai xuống anh lịa bầy ra vẻ mặt lưu luyến ko thôi.


Nhờ quan hệ anh đã ép bọn chó kia vào tù ăn cơm nhà nước hơn nưa cũng là bọn chúng bắt cóc nên mọi thứ đều hợp lí cả, tuy bọn bắt cóc làm anh tức nhưng sao bằng người chú tệ nạn kia của mình chứ cậu điên nhưng cũng chả lm dc gì.

                chap trước

                                                      

Chương 2:
Sau khi tiễn xong gia đình của họ, họ bắt đầu lấy xe đạp và đi học đến trường họ mới nhớ ra rằng vì tiễn ba mẹ mình sớm nên họn chưa kịp ăn gì
Lúc này Minh nảy ra ý kiến:
-Hoàng dù sao tao và mày cũng chưa ăn gì hay là…..cả hai chúng ta ra căn tin ăn đi!
Hoàng nghĩ một lúc bèn nói:
-Thôi mày ăn đi tao chưa đói tao chưa muốn ăn đâu đợi chưa tao ăn một thế tao cũng quên tiền rồi.
Nghe xong Minh mặt xị xuống cậu cầm tay Hoàng một mạch đi đến nhà ăn ngồi xuống cậu mới giải thích:
-Hừm, tao chơi với cậu bao năm đến chút đồng lẻ này mà cũng chấp nhặt sao?Thôi ngồi đó mà ăn đi ông đây bao cậu dc chưa ,nhanh lên
Cậu nói thêm:
với cả nếu cậu mệt quá ngất đi thì ai lo tôi chỉ nể mẹ cậu thôi nên đừng ảo tưởng!
Hoàng nghe xong bèn bảo một câu:
-Ờ…đúng rồi tôi quên mất chuyện mẹ cậu nhờ cậu chăm sóc tôi,chứ làm gì có chuyện cậu lại lo cho tôi như thế.
Minh nghe xong chột dạ đứng phắt dậy bảo:
-Đ..đúng rồi làm gì có chuyện tôi lo cho cậu thôi nhanh gọi món đi, xong còn lên lớp!
Nghe xong Hoàng nhanh nhẹn gọi tô mì trộn còn Minh gọi một tô xôi gà.Hai người,sau vài phút đã ăn hết đồ ăn cũng vừa gần h lên lớp hai người nhanh nhẹn xách balo lên.Họ đã đến lớp đúng h trống.
Ngồi xuống Minh mới nói:
-Hoàng êy… tao bảo mẹ mày bảo tao là đến h về tao kèm mày h sao?
Hoàng nghĩ một lát rồi nói:
-ukm,…vậy cũng dc vậy mày về tắm rửa đê xong tối 6 h qua nhà tao dc ko?Màaaaaa…..tao bảo mày mang luôn mì nhà mày sang đê học xong nấu xong ôn lại bài vậy dc ko Minh?
Minh nghĩ rồi nói:
- Ukm,vậy cũng dc tao cũng thấy ok!Vậy quyết thế nhá.
sau khi hai người bàn việc học xong cũng đã đến tiết học của lớp vào ngay dạo đầu là 3 tiết toán Hoàng bèn đánh luôn một giấc Minh lại chăm chú nghe thầy giảng bài dc một lúc sau Hoàng dậy Minh lại hỏi:
-Tao thấy mày tài ghế cứ toán với văn là mày ngủ rồi sao mày lên cấp dc hay thế!
Hoàng còn ngái ngủ lúc chợt tính Hoàng mới nói:
-Thế mới tài tại tao có đứa bn học giỏi mà ,nó kèm cho tao nên tao ko lo
Nghe xong Minh quay đầu nhìn trái nhìn phải,cậu thấy lạ lẫm vì rõ ràng người đó chơi với Hoàng từ bé đến lớn chỉ có mình cậu ruốt cuộc cậu ấy đang ám chỉ ai cậu thắc mắc.
Bèn hỏi Hoàng:
-Ủa…..từ bé đến lớn mày có quen ai ngoài tao hả,..?Sao ,tao  bt ko mày nói cho tao đi!
Nghe những lời Minh nó xong Hoàng thở dài một hơi có vẻ cậu đang chán điều gì đó.
Cậu nói với Mình:
-haizz,.. đúng là o thể hiểu dc đồ ngốc mày đang nghĩ gì mà..!
Minh đáp:
-Uả..sao lại thế tao có làm gì đâu.. tao muón làm quen với bạn mày thôi mà….
Nghe xong Hoàng đáp ngay:
-Ko có đâu..làm gì có bạn đấy!
Minh lớ ngớ hỏi:
-Uả chứ mày nói ai…?
Thôi chuyển tiết rồi ngồi vào chỗ đe…haizzzz
Nói xong cậu lắn đùng ra bàn ngủ thên giấc nữa đến h về Minh đánh thức cậu dậy nói
-Hoàng,Hoàng ơi dậy đi 5h rồi về thôi….!
Hoàng mơ hồ tỉnh dậy cậu dụi mắt rồi xách cặp về, đến nhà hai đứa Hoàng lớ ngớ vào nhà trong vô thức lúc sau,Minh đến nhà Hoàng bảo rằng:
-Hoàng ơi,….tao bảo tối nay tao qua nhà mày tắm rửa đi nhá lúc nãy quên nói h tao nói lại thôi, thế nhá tao về đây…
hoàng gật đầu đồng ý xong cậu về nhà tắm rửa, quả nhiên đúng 7h Minh sang thật lúc chuẩn bị học Minh muốn lấy ngụm nước nên đi qua người cậu, cậu bỗng thấy một mùi thơm nhè nhẹ,thoang thoảng bên người cậu bạn của mình cậu thấy làm lạ nhưng cũng kệ.
 Lúc ngồi học Minh bảo:
-Hừm,…dc rồi mày làm đề này trước đi tao xem khả năng mày đến đâu!
Hoàng gật gù đồng ý nhận bài nhưng đến lúc nhận bài cậu ko hiểu sao bản thân ko thể chú ý dc mùi của Minh làm phân tán sự chú ý của cậu thơm mùi hoa cúc dịu êm khiến cậu ko tự chủ dc muốn sờ tóc cậu ấy.

 

                               chap sau

 EM ĐÃ KO CÒN PHẢI ĐỨA NHÓC NĂM ĐÓ NỮA
Chương 1:
Quay về 12 năm trước lúc đấy có hai đứa nhóc đang chơi trong vườn lúc đó hai đứa trẻ còn ngây ngô, hồn nhiên vẫn chưa bt gì cậu bé mang tên là ensu cậu bé thứ hai tên inai lúc bây h inai mới 10 tuổi con ensu mới 4 tuổi, hai người là bạn thân của nhau insu luôn coi ensu là em ruột.
Ensu nói:
-Anh ơi…..em muốn sau này sẽ cưới anh làm ck giống như ba mẹ em sống thật hạnh phúc.
Inai mới hỏi:
-Tai sao em muốn lấy anh làm ck?
Ensu đáp:
-Tại vì ensu là người tốt, anh luôn bảo vệ em, em muốn báo đáp anh!!
Inai cười phì nói:
-Rồi thế em phải ăn thật nhiều cơm để mạnh khỏe, để anh lấy dc ko?
Ensu ngây ngô đáp:
-Dạ!!
Nhưng ko may cậu lại ko dc may mắn ba mẹ cậu đều đã chết trong một vụ tai nạn trong lúc đi chơi, lúc đó cậu mới có 15 tuổi cậu thật sự ko dám khóc to thật sự sợ hãi vì ba mẹ cậu cũng coi như có phần khá giả về mặt kinh tế, cậu sợ nếu khóc lên sẽ có ai đó nhắm vào mình nên cậu chỉ có thể im lặng.


Ở đám tang cậu im lặng ko nói gì, thứ cậu muốn ko phải gia sản mà là cậu bt người chú kia đã giết ba mẹ mình để chiếm đoạt công ty nhưng cậu còn rất nhỏ cậu ko thể nói chỉ có thể im lặng.

Đến nhà của mình cậu bất giạc khụm chân xuống cậu ko hiểu sao nhưng giọt nước mắt cứ tuôn trào, bỗng đâu những giọt mưa bắt đầu rơi xuông như muốn khóc thay long một đứa trẻ vậy.

Bổng có một cái bóng cầm ô đi tới đó là inai.
Inai bảo:
-Nếu em muốn khóc thì cứ khóc đi…….anh sẽ giúp em che mưa.
Ensu hét to:
-TÔI KHÔNG CẦN!!
Inai ko nói gì cậu hiểu vì chính người chú kia là cha cậu, cậu chí có thể tiến đến ôm ensu vào lòng.
Inai nói:
-Anh x..xin lỗi em ensu anh bt em rất buồn nhưn ông ta là cha anh, anh ko con cách nào!!
Ensu bất chớt keo inai xuống hôn lấy anh inai ngạc nhiên,bất chợt đẩy cậu ra.
Inai hỏi:
-E..em đang làm gì thế??
Ensu nhếch mép cười nói:
-Qủa nhiên lời nói lúc đó cũng chỉ là nói dối!!
Nói xong cậu quay đi vừa đi cậu vừa nói:
-Em đã muốn bỏ qua cho ông chú đó nếu anh là của em xem ra em sẽ ko phải nhường rồi!
Bước lên xe cậu nói bác tài:
-Đưa tôi về!
bác đáp:
-Vâng thưa cậu chủ!
H ai nói gì cậu cũng ko nghe nữa rồi thứ con sót lại có lẽ….chỉ còn là đau đớn là hận thù mà thôi…

                           chap sau


 

Chương 6:
Thây nói:
-Thôi dc rồi cả lớp…thầy có in những tờ giấy đồng ý với ko đồng ý thi về cả lớp hỏi ba mẹ xem xem có cho đi ko thì mới dc đi ko dc tự ý quyết định cả lớp nghe rõ chưa.
Cả lớp nghe xong đáp:
-Rồi ạ!!!
Nghe xong vừa lúc tiếng trống tan trường vang lên thầy yêu cầu cả lớp lên lấy giấy về rồi tan lớp ,sau khi thầy nói ai ai cũng bàn tán xem có nên đi ko.
Quay lại đôi bạn của chúng ta Minh quay sang hỏi Hoàng:
-Hoàng ơi, mày có muốn đi ko?
Hoàng đáp:
-Ờm tao sao cũng dc tao đi hỏi mẹ tao, rồi quyết!
Minh nghe rồi bảo:
-Thế mày hỏi giúp tao luôn đi!! Tao sợ mẹ lo.
Hoàng nói:
-Ơm….OK!!
Cậu về bèn lấy điện thoại mình ra rồi gọi cho mẹ mấy lần đầu ko hiểu sao cậu ko gọi dc  nghĩ mẹ bận cậu cũng ko nghĩ nhiều bèn đi tắm.

CHUYỂN CẢNH ĐẾN VŨNG TÀU
Bên này đang sảy ra thảm họa phải tua về lại 3 ngày trước:
Bố me của Minh và Hoàng đang đi nghỉ ở khách sạn thì bên này lại phải gặp sự cố xe bố mẹ của Minh ko may sảy ra tai nạn vì người bố che đỡ giúp mẹ nên người bố bị thương rất nặng
Quay trở lại vì ban nãy đi ra ngoài để mua bó hoa nên là mẹ Hoàng ko chú ý điện thoại quay lại mới thấy con trai gọi cô mới nhắn tin hỏi con có chuyện gì.
Bên này Hoàng đang lau đầu thấy dt có tin nhắn chạy lại mới thấy của mẹ Hoàng mới gọi điện,cô nhấc máy hỏi:
-C….có gì hả Hoàng?
Thấy mẹ là ko giống bình thường cậu hỏi:
-Mẹ sao à sao giọng hốt hoảng thế?
Mẹ cậu mới bảo:
-Tào lao có gì đâu…mà con gọi mẹ có chuyện gì??
Mẹ hỏi Hoàng mới nhớ ra:
-À…mẹ ơi lớp tổ chức cmắ trại con với Minh đi dc ko?
Mẹ Hoàng đáp:
-Ờ hai đứa đi đi!!!
Xong cô vội vằng tắt máy, Hoàng ngơ ngác tuy chưa hiểu truyện gì nhưng mà cậu đã dc chấp thuận đồng ý rồi cậu vôi sang nhà báo tin bt dc đi
Minh bảo:
-Ờ….rồi thế mày bt soạn đồ ko?
Hoàng bảo:
-Mày giúp tao đi tao khờ mấy vụ này lắm!!
Minh nói:
-Haizz…tao phục mày rồi để đấy trước lúc đi tao soạn đồ cho!!!
Hoàng gật gù đồng ý
Đến chỗ mẹ Minh cô hỏi bác sĩ:
-Bác sĩ liệu người nhà có thể khỏe lại nhanh ko ạ?
bác sĩ đáp:
-Ko phải là ko thể chỉ là ông nhà bị thường quá nặng nên đang chìm trong giấc ngủ sâu, theo như chụp CT thì xương bị tổn thương khá nghiêm trọng hơn nữa nạn nhân còn bị kéo ra khoảng đoạn đường nên khả năng hồi phục nhanh thì có lẽ…hơi khó
Mẹ Hoàng hỏi tiếp:
-Thế có cách nào để nhanh tróng khỏi ko ạ?
Nghe xong bác sĩ trầm xuống nói:
-Nếu như mà nhanh nhất thì sẽ 3 tháng là khỏi còn lâu nhất thì là 6 tháng,mong cô bớt lo.


 


Chương5:
Sáng đã đến cả hai gác tạm lo âu qua vội vả giậy cùng nhau đi học như bình thường nhưng khác với mọi hôm cả 2 ko hiểu sao có cmả giác đói phương đang sắp tách xa mình,cảm thấy cả 2 như đang có một sơi giây vô hình nào đó vậy.
Bỗng Minh đã cất lên tiếng nói để hòa giải đi sự tĩnh lắng này:
-H..hoàng mày sao thế có bình thường ko, mọi hôm thường nói lắm mà sao h im ru thế? Ma nhập à.
Nghe xong bầu ko khí như dc hóa giải Hoàng cũng nói:
-Có mà mày bị ma nhập ế đi nhanh lên cần tao bế mới đi hay gì?
Nghe xong minh thản nhiên đáp:
-Đúng rồi! Có giỏi mày bế tao đi….
Hoàng đờ lúc bèn tiến đến nhấc bổng cậu lên rồi nói:
-Đấy là mày nói nhá!!!
Hoàng cười một cách tinh ranh đầy ma mị có vẻ trong lòng cậu đã có gì đó.Còn Minh sau khi thấy Hoàng nhấc bổng mình xong ko hiểu sao mặ cậu đỏ ửng lên, tim cũng lỡ mất một nhịp cảm giác này thật kì quái.Nhưng Hoàng cũng đã bế cậu lên xe xong.
Nhưng điều khiến cậu ngác nhiên là đây là xe của Hoàng ko phải xe đạp của cậu nghĩ có nhầm lẫn cạu bèn hỏi:
-Ấy…Hoàng lộn xe rồi xe tao bên kia mà!
Hoàng bình tĩnh đáp:
-Hì hì…tao nổi hứng muốn trở mày dc ko!Thôi đi nào.
Ko để cho Minh có cơ hội từ chối nói xong cậu phóng vèo đi luôn.Minh mặt mày lớ ngớ chưa hiểu chuyện gì nghĩ đơn giản là Hoàng chỉ đơn thuần muốn trở cậu cậu cũng trả tính toán nhiều cậu nói:
-Thế là mày bắt cóc tao đó.
Cả hai đều cười một cách vui vẻ như hai đứa trẻ đơn thuần của nagỳ xưa vô lo vô nghĩ vậy.
Đến trường thầy giáo nói:
-Như thầy đã hứa trước kì thi sau khi thi xong thầy sẽ cho chúng ta 3ngày vui chơi ở chỗ cắm trại của thầy, nhà trường đã cho phép và chuyến đi sẽ chỉ có lớp chúng ta thôi.
Nghe xong cả lớp vỡ òa lên tuy chưa bt điểm thi nhưng chước hết họ muốn chơi hết mình trước đã vì mọi người đã thật sự kiết sức cho ngày thi hôm qua rồi.
Thầy nói thêm:
-Đây cũng sẽ là ngày những giây phts cuối cùng thầy dc ở cùng các em trong 1 năm ở cùng các em thầy thật sự thấy hạnh phúc.
Nghe thầy nói thế học sinh mới nhớ rằng đây đã là cuối cấp 2 rồi họ đã sắp phải chuyển cấp rồi. Nghe đến đây bầu không khí bắt đầu trầm hẳn xuống.
Để phá tan bầu không khí thầy nói:
-Thôi dc rồi…các cô cậu cứ ra đời làm việc tốt cho thân già này nhờ là dc rồi!!!
Học sinh nghe xong mới đáp lại thầy.
Học sinh1:
-Đâu thầy còn trẻ mà, già đâu thầy.
Học sinh 2:
-Thầy yên tâm bọn em sẽ làm người tốt mà.
Học sinh 3:
-Thôi mày điêu nữa đi mày mà tốt á, dữ như quỷ!
Học sinh 2:
-Kệ tao!!!
Học sinh 4:
-Thôi hai đứa mày im đi đang chuyện của thầy mà đang đến cảm súc đấy!
Học sinh 2:
-Ừ… biết rồi cả lớp đều thành tài mà.
Học sinh 1:
- R..rồi biết rồi sau này ế…mà có đứa nào ko ra hồn hay thất nghiệp ế lúc đấy tao đấm cho.
Học sinh 3:
-Thôi mày gáy ít thôi xem mày như nào đã.
Thấy các học sinh của mình như này thầy vui lắm thầy mới nói đùa:
-Thôi lúc đấy ai mà thất nghiệp hay chả làm dc gì lúc đấy cắt đứt thầy trò nhá!!!
Nghe xong học sinh bàn tán xào xáo cả lên đứa bảo thầy đùa chả vui gì, đứa lại nói ràng thầy nỡ để nhưng học sinh yếu đuối của thầy lại mà đi sao.
Thầy bảo:
Nói lớp này là lớp vui đùa bỏ học nhất thì sai nhưng ko ai là ko phủ nhận lớp này là hay bầy trò nhất đấy số đơn bảo các em phạm quy chất đống đây này.
Không khí bây h người nhìn vào còn tưởng đây chỉ đơn giản là nhưng người bạn với nhau thôi thật sự ko hề nghĩ đến đây là lớp học nữa.

 


Chương4:
Họ cười nói sau khi ăn nhưng rồi ai cũng phảỉ về nhà nấy.Sáng hôm sau Minh và Hoàng lại chuẩn bị lên trường.
Vì sắp đến lúc thi học kì nên hầu như trong lớp các bạn học sinh thay nhau học bài.
Vào lớp thầy cũng bảo học sinh làm đề cương,có thể nói không khí của cả trường rất căng thẳng thấy học sinh như thế thầy giáo bảo:
-Sau kì thi cuối kì này để chia tay các em thầy sẽ cho cả lớp chúng ta đến một khu cắm trại, nên các em máu tập trung học hành ai điểm cao mới dc đi.
Cả lớp nghe xong vui sướng, các em như dc tiếp thêm động lực các em như được tiếp thêm động lực nhìn ai cũng hăng hái thầy liền nở một nụ cười trên môi có vẻ thầy rất vui với các cu cậu học trò của mình.
Hôm nay, cũng đã đến lúc các em học sinh sẽ kiểm tra xem nỗ lưacj của mình sẽ dc đền đáp ra sao.Ngày thi đã đến trước h thi ai ai cũng thi nhau học bài coi như lần cuối,vào lớp cô coi thi đã bắt đầu phát đề học sinh mặt ai ai cũng có vẻ quan trọng.
Reng…….reng…..reng, tiếng báo hiệu đã đến h ra chơi cũng như kết thúc h lm bài mặt ai cũng có vẻ rất tệ nhưng dù sao bài cũng đã nộp ko thể lấy lại, Minh và Hoàng cũng bước ra khỏi phòng thi mặt cả 2 có vẻ căng thẳng
Minh mới hỏi:
-Hoàng…..mày thi dc ko tao ko bt tao như nào nữa!!!!!Lo quá, lỡ rớt thì toang.
Hoàng nói:
-Tao ko bt, tao có phải cô đâu mày hỏi tao tao hỏi ai? Thôi lo bản thân bây h đi đã dc thì lên ko dc tao ở với mày mày lo gì.
Nghe xong Minh đờ ra khi nghe câu nói của Hoàng, Hoàng lúc này mới nhạn ra cậu mặt đỏ ửng lên mới chối nói rằng:
-Ý..ý....tao là tao sợ mày một mình khóc bù lu bù loa lên sợ mất mặt mới thế chứ ai lo cho mày!!!!!!!
Hoàng nói tiếp:
-Thôi đi ăn đúng đây làm gì,mày ko đi tao đi trước đây!!!!!!!!
Đến góc khuất cậu mới nhủ với bản thân:
“á mày mới nói gì thế Hoàng bình tĩnh lại nào, sao mày lại đỏ mặt với đúa bạn thân chứ”
 Hoàng chấn tĩnh lại cậu nhanh chân chạy ra cổng trường cũng vừa đúng lúc Minh đi ra hai nguời rủ nhau đến quán cơm gần trường. Rất nhanh họ đã ăn xong họ tam biệt nhau ở 2 nhà.
Bước vào họ bây h đều ko hiểu mình đang làm sao họ lo sợ liệu tình cảm mình rành cho đối phương có con như trước,họ liệu coi bản thân mình là gì của đối phường, hàng nghìn câu hỏi hiện ra họ chỉ con bt cách duy nhất là trốn tránh nhưng liệu điều này có là đúng? Hai nguòi dối bời rong  những dòng trạng thái của chính mình, lo sợ hị sẽ đi vào một nơi khiến cho tình bạn hơn 5năm của họ rạn nứt.Họ có còn như sưa chỉ coi đói phương là một người bạn bình thường.
Tắm xong Minh đi ra và phát hiện tấm ảnh của cả hai đứa*Minh và Hoàng* cậu thầm nghĩ.
*Liệu tình cảm mà mình ranh cho Hoàng có vướ quá ranh giới bạn bè, mình nghĩ lung tung gì đấy Hoàng nó là ban mình mà gì mà như thế với cả con trai cũng ko thể yêu nhau dc*
Cậu cười trừ rồi nói:
-Đúng vậy mày đang nghĩ gì thế!!!
Bên này Hoàng cũng đang ngẫm nghĩ việc bản thân mình đang làm là gì,liệu nó có thật sự đúng ko?
Nhưng cả 2 vẫn chọn cách để nó sang một bên chỉ nghĩ ko quan trọng ko bt từ lúc nào cả hai đã chìm vào giấc ngủ lúc nào trả hay.

 

Chương 3:
May sao lúc gần như ko tự chủ dc thì cậu đã tinh lúc đó Minh quay sang hỏi:
-Ê nè mày có sao ko sao đờ đẫn thế…?
Hoàng ngơ ngác chả hiểu vừa nãy mình đang nghĩ cái gì nữa, vừa nayc cậu như cảm thấy bản thân nhẹ bẫng đi trong người thư thái một mùi thơm êm dịu thoảng qua làm cậu si mê ko thôi.
đến lúc tỉnh ngơ ngác nói:
-Ưm,…. Tao ko sao mày yên tâm tao làm bài ngay đây, làm đây..!
Cậu ngồi thẫn thờ nghĩ rồi đơ ra, Minh thấy lạ khi cậu lạ hơn bình thường cậu liếc qua bài Hoàng.
Minh bảo:
-Hừm……cậu àm sai câu này rồi cậu phải lấy cái này chia cho 1/50 mới đúng….
Tuy nghe Minh giảng nhưng cậu ko tài nào tập chung nổivì mùi hương tóc câu thơm đến nỗi,làm cậu mất tập chung cậu nghĩ lòng sao mình hôm nay lạ thế cậu cố gắng tinh thần rồi bảo Minh nói lại, Minh cười rồi gõ đầu cậu một cái.
Minh nói:
-Dc rồi tập chung vào nào đừng ngốc nữa công thức như này này….
Nghe xong mặt Hoàng đỏ ửng.
Hoàng nói:
-T…tao có ngốc đâu vẫn tập chung mà!
Minh cười phì bảo:
-Ừ, đúng rồi hỡi cậu bạn thông minh h cậu đã hiểu bài này chưa..!Nếu rồi thì mau làm bài đi ông tướng.
Sau một hồi mân mê Hoàng đã làm xong bài cậu bảo Minh kiểm tra Minh bảo:
-Ồ bài tốt nha sai vài chỗ thôi nhưng gần đúng rồi lại đây tao sửa cho mày học dc đó,nè chỗ này nè mày phải nhân 2 rồi mới nhân 36 thi mới dc số lẻ.
Hoàng vừa đỏ mặt vừa kêu:
-Uh…!
Ko hiểu sao trong lòng cậu lại thấy người bạn thân của mình dễ thương đến thế có thể do cậu nhầm nhưng ko hiểu sao đầu cậu ko ngừng gào thét mà đến gần Minh cậu ko hề quan tâm mà ko đồng ý.
Minh nói:
-thôi xuống nấu mì đi tao mang xúc xích đó!
nghe xong cậu vội chạy đi rửa mặt cậu bèn nói:
Hoàng mau tỉnh lại mày đang nghĩ gì đấy tỉnh ngộ nào!
Sau khi bình tĩnh Hoang mới hỏi Minh rằng cậu bao h xuông cậu nói Hoàng xuống trước đi mình sẽ đi sau.Haong cũng hiểu cậu nhanh chân chạy xuống dưới lát sau Minh cũng đã xuống,câu đeo tạp giề vào phòng bếp cậu nấu có vẻ rất điêu luyện cắt thái đều đẹp cạu tận dụng hết đồ trong nhà.
Thơm đến cái nỗi mà mùi thơm bay ra thẳng phòng khách bất giác Hoàng bên ngoài ko tự chủ dc cậu đứng dậy từ từ tiến vào trong cậu nhìn thấy là một nồi mì thật nhiều nhìn nó thật ngon bất giác bụng cậu reo lên vì đói. Làm Minh đang mải nấu ăn cũng mới bt cậu đang trong nhà bếp.
cậu mới nói:
-Hihi….cậu đói ròi hả đợi chút tớ xong rồi đây ra tắt tv,rửa tay rồi vào đây!
Nghe xong câu nhanh nhẹn đi ngay, ngồi vào bàn cậu ăn lấy ăn để ,có vẻ cậu rất đói cậu đã ăn xong 2 bát cũng hết cả nồi mì:
-Minh hay là,….lần sau may cứ qua đây đi! Dc ko?
Nghe xong cậu cười rồi đồng ý, nhưng họ nào bt đây mới là bước đầu của sự đau khổ.


   

                                                 chap trước

tôi không thích chúng ta mãi mãi là bạn

tác giả : hà giang

tình trạng : đang tiến hành

thể loại : đam mĩ , học đường

Chương 2:

Sau khi tiễn xong gia đình của họ, họ bắt đầu lấy xe đạp và đi học đến trường họ mới nhớ ra rằng vì tiễn ba mẹ mình sớm nên họn chưa kịp ăn gì

Lúc này Minh nảy ra ý kiến:

-Hoàng dù sao tao và mày cũng chưa ăn gì hay là…..cả hai chúng ta ra căn tin ăn đi!

Hoàng nghĩ một lúc bèn nói:

-Thôi mày ăn đi tao chưa đói tao chưa muốn ăn đâu đợi chưa tao ăn một thế tao cũng quên tiền rồi.

Nghe xong Minh mặt xị xuống cậu cầm tay Hoàng một mạch đi đến nhà ăn ngồi xuống cậu mới giải thích:

-Hừm, tao chơi với cậu bao năm đến chút đồng lẻ này mà cũng chấp nhặt sao?Thôi ngồi đó mà ăn đi ông đây bao cậu dc chưa ,nhanh lên

Cậu nói thêm:

với cả nếu cậu mệt quá ngất đi thì ai lo tôi chỉ nể mẹ cậu thôi nên đừng ảo tưởng!

Hoàng nghe xong bèn bảo một câu:

-Ờ…đúng rồi tôi quên mất chuyện mẹ cậu nhờ cậu chăm sóc tôi,chứ làm gì có chuyện cậu lại lo cho tôi như thế.

Minh nghe xong chột dạ đứng phắt dậy bảo:

-Đ..đúng rồi làm gì có chuyện tôi lo cho cậu thôi nhanh gọi món đi, xong còn lên lớp!

Nghe xong Hoàng nhanh nhẹn gọi tô mì trộn còn Minh gọi một tô xôi gà.Hai người,sau vài phút đã ăn hết đồ ăn cũng vừa gần h lên lớp hai người nhanh nhẹn xách balo lên.Họ đã đến lớp đúng h trống.

Ngồi xuống Minh mới nói:

-Hoàng êy… tao bảo mẹ mày bảo tao là đến h về tao kèm mày h sao?

Hoàng nghĩ một lát rồi nói:

-ukm,…vậy cũng dc vậy mày về tắm rửa đê xong tối 6 h qua nhà tao dc ko?Màaaaaa…..tao bảo mày mang luôn mì nhà mày sang đê học xong nấu xong ôn lại bài vậy dc ko Minh?

Minh nghĩ rồi nói:

- Ukm,vậy cũng dc tao cũng thấy ok!Vậy quyết thế nhá.

sau khi hai người bàn việc học xong cũng đã đến tiết học của lớp vào ngay dạo đầu là 3 tiết toán Hoàng bèn đánh luôn một giấc Minh lại chăm chú nghe thầy giảng bài dc một lúc sau Hoàng dậy Minh lại hỏi:

-Tao thấy mày tài ghế cứ toán với văn là mày ngủ rồi sao mày lên cấp dc hay thế!

Hoàng còn ngái ngủ lúc chợt tính Hoàng mới nói:

-Thế mới tài tại tao có đứa bn học giỏi mà ,nó kèm cho tao nên tao ko lo

Nghe xong Minh quay đầu nhìn trái nhìn phải,cậu thấy lạ lẫm vì rõ ràng người đó chơi với Hoàng từ bé đến lớn chỉ có mình cậu ruốt cuộc cậu ấy đang ám chỉ ai cậu thắc mắc.

Bèn hỏi Hoàng:

-Ủa…..từ bé đến lớn mày có quen ai ngoài tao hả,..? Sao ,tao biết ko mày nói cho tao đi!


Nghe những lời Minh nó xong Hoàng thở dài một hơi có vẻ cậu đang chán điều gì đó.

Cậu nói với Mình:

-haizz,.. đúng là o thể hiểu dc đồ ngốc mày đang nghĩ gì mà..!

Minh đáp:

-Uả..sao lại thế tao có làm gì đâu.. tao muón làm quen với bạn mày thôi mà….

Nghe xong Hoàng đáp ngay:

-Ko có đâu..làm gì có bạn đấy!

Minh lớ ngớ hỏi:

-Uả chứ mày nói ai…?

Thôi chuyển tiết rồi ngồi vào chỗ đe…haizzzz

Nói xong cậu lắn đùng ra bàn ngủ thên giấc nữa đến h về Minh đánh thức cậu dậy nói

-Hoàng,Hoàng ơi dậy đi 5h rồi về thôi….!

Hoàng mơ hồ tỉnh dậy cậu dụi mắt rồi xách cặp về, đến nhà hai đứa Hoàng lớ ngớ vào nhà trong vô thức lúc sau,Minh đến nhà Hoàng bảo rằng:

-Hoàng ơi,….tao bảo tối nay tao qua nhà mày tắm rửa đi nhá lúc nãy quên nói h tao nói lại thôi, thế nhá tao về đây…

hoàng gật đầu đồng ý xong cậu về nhà tắm rửa, quả nhiên đúng 7h Minh sang thật lúc chuẩn bị học Minh muốn lấy ngụm nước nên đi qua người cậu, cậu bỗng thấy một mùi thơm nhè nhẹ,thoang thoảng bên người cậu bạn của mình cậu thấy làm lạ nhưng cũng kệ.

Lúc ngồi học Minh bảo:

-Hừm,…dc rồi mày làm đề này trước đi tao xem khả năng mày đến đâu!

Hoàng gật gù đồng ý nhận bài nhưng đến lúc nhận bài cậu ko hiểu sao bản thân ko thể chú ý dc mùi của Minh làm phân tán sự chú ý của cậu thơm mùi hoa cúc dịu êm khiến cậu ko tự chủ dc muốn sờ tóc cậu ấy.

                                            chap trước
















Ant Green
ĐĂNG NHẬP
Nhận nhiều ưu đãi hơn