LƯU Ý: CHƯƠNG CÓ YẾU TỐ BẠO LỰC, ĐÁNH ĐẤM BUM BUM CHÍU CHÍU, MỌI NGƯỜI CẦN CÂN NHẮC TRƯỚC KHI XEM.
CHƯƠNG 6: HỒI ỨC KHÔNG THỂ XOÁ BỎ
“Thanh Hạ!” - Từ phía xa có người gọi tên cô.
Cô giật thót, lập tức thoát khỏi những suy nghĩ miên man, đưa mắt nhìn ra xa với vẻ không dám tin. Minh Vũ đứng bật dậy khỏi băng ghế dưới táng cây, hướng về phía cô mà đi tới.
Cơn đau bắt đầu truyền đến, lại có thêm đợt gió lạnh bỗng thổi qua khiến trán cô không khỏi tê buốt. Thanh Hạ theo phản xạ đem khóa áo kéo lên cao, gần như một bản năng muốn che giấu đi sự yếu đuối của mình trước người khác.
“Em tan làm rồi à?” – Minh Vũ hỏi xong liền chăm chú quan sát sắc mặt của cô, trầm giọng bổ sung thêm một câu: “Em không sao chứ?”
“Không sao, em…chỉ là có hơi buồn ngủ thôi.” - Thanh Hạ ngước nhìn anh.
Thật lòng, cô rất thắc mắc vì sao anh lại xuất hiện ở đây vào giờ này.
Đứng dưới ánh đèn đường, hai người không ai nói thêm lời nào, tiếp tục duy trì bầu không khí trầm mặc, có lẽ vì thấy cô không có ý định mở miệng, Minh Vũ mới lên tiếng: “Anh đưa em về.” rồi như cũ thẳng bước chân đi về phía trước, không đợi cô phản ứng.
Thanh Hạ đứng tại chỗ một hồi, bắt kịp, lẳng lặng đi theo.
Từ đằng sau, bóng lưng Minh Vũ thẳng tắp, bước mỗi bước đều vững vàng. Dựa vào ánh trăng sáng, Thanh Hạ cứ thế ngây ngốc ngắm nhìn. Trong một khắc đó, con đường về nhà đối với cô đã không còn hiu quạnh như mọi ngày.
Lần đầu tiên, Thanh Hạ cảm thấy… bản thân tồn tại trên thế gian này, cũng không phải quá cô độc, lẻ loi.
Tiễn đến trước cửa nhà, nói một tiếng cảm ơn rồi tạm biệt nhau, Thanh Hạ vào trong, treo qua loa ba lô, áo khoác lên kệ rồi đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, tẩy sạch đi lớp bụi bẩn cả ngày, xong xuôi liền về phòng ngủ, nằm ịch trên giường, vì mệt mỏi nên chỉ trong nháy mắt, cô đã mơ mơ màng màng thiếp đi.
…
Nửa đêm, hàng lông mày của Thanh Hạ khẽ chau lại, bởi cơn đau đầu dữ dội mà tỉnh giấc, cả người nóng hừng hực như lửa đốt. Ngồi dậy mở đèn bàn, cô nhìn lên đồng hồ trên tường, chỉ mới hơn ba giờ sáng, tay chân đã rã rời, chẳng còn tí sức lực.
Bầu trời đêm đông luôn có một vẻ trong lành, khoác lên mình một sự tĩnh mịch đặc thù. Ánh đèn đường nhàn nhạt xuyên qua khung cửa sổ càng làm không gian bên trong thêm phần buồn tẻ, ảm đạm.
Chỉ vào những lúc như thế này, cô mới nhận ra bản thân mình… thật sự rất đáng thương…
Giữa thành phố hiện đại, nhộn nhịp, cái giết con người ta bao giờ cũng là sự cô đơn. Trong đêm tối, cho dù bên ngoài ngập tràn ánh đèn đường, cuối cùng Thanh Hạ vẫn đơn độc một mình, không ai biết cô là ai, cũng chẳng ai quan tâm cô đang trải qua những gì…
Nhẫn nhịn đến gần bốn giờ, vì chẳng còn lựa chọn nào khác, Thanh Hạ đành gắng gượng mặc thêm áo rồi ra khỏi cửa, cô muốn ghé tiệm thuốc dưới tầng chung cư.
Trong dãy hành lang mờ mờ tối, tiếng quát tháo, chửi rủa dần truyền đến bên tai Thanh Hạ, kéo theo cả tiếng chén bát rơi loảng xoảng:
“Con đàn bà thối tha, còn chạy đi đâu hả?”
“Mày nghĩ mày là ai mà dám lên giọng với tao? Còn dám giấu tiền riêng nữa hả? Mày ăn của tao, ở nhà của tao, kết quả hóa ra tao nuôi ong tay áo à? Hôm nay tao không dạy dỗ mày cho tốt, thì sau này có khi mày lại leo lên đâu tao mà ngồi!”
Rầm! Rầm! Những âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng cả dãy hành lang, nhưng chẳng có ai ra can ngăn.
“Tiền này tôi để dành cho con, qua năm sau con bé đã phải đến trường, phải cần tiền để đóng học phí, còn quần áo, sách vở…”
Chưa kịp đợi người phụ nữ kia nói dứt câu, tiếng quát hung tợn của gã đàn ông đã lấn át: “Hôm nay mày còn dám trả treo? Con gái nuôi chỉ tốn cơm, cho nó ăn đến chừng này đã là phước đức của nó, đợi nó lớn thì kiếm nhà khá giả gả quách đi, cần gì phải học!”
Trong căn nhà lần nữa truyền đến giọng nói tức run lên đến bật khóc của người phụ nữ:
“Ông nói cái gì? Ông nói như thế có xứng làm cha không? Tiền ông lấy làm gì? Chẳng phải cũng chỉ để đổ vào cờ bạc, nhậu nhẹt hay sao? Đến súc sinh còn biết thương con, ông… ông ngay cả súc sinh cũng không bằng!”
“Con đàn bà chết tiệt này, mày dám… Aaaaaa!”
Lời nói của gã còn chưa hết thì liền vang lên tiếng hét như sói tru.
“Con m* nó! Đồ nhãi ranh, mày dám cắn tao? Uổng công tao nuôi mày lớn đến chừng này. Hôm nay tao không đánh chết mày thì không được!” – Gã ta đã hoàn toàn bị chọc giận, bắt đầu gầm rú lên.
Trong không gian lại truyền đến những tiếng đồ đạc đổ bể, va chạm.
Đứng ở cầu thang, toàn bộ sự việc vừa rồi Thanh Hạ nghe bên tai đều rõ ràng, hoàn toàn ngây ngốc tại chỗ. Mất một lúc lâu sau, cô mới chậm rãi từng bước, từng bước lại gần, đến khi đã đứng trước cửa căn hộ ầm ĩ, cô… lướt qua, phớt lờ đi những tiếng đánh đập chửi bới, tiếng khóc lóc van xin.
Ngay vào khoảnh khắc ấy, trong không gian đột nhiên một lần nữa truyền đến giọng nói chói tai của gã đàn ông:
“Con nhãi ranh thối tha, mày đi chết đi!”
Bên tai chẳng còn nghe thấy bất kì âm thanh nào, đầu óc cô lập tức trở nên trống rỗng.
Giữa lối xuống ở cầu thang, Thanh Hạ đứng bật động, cả người như bị điểm huyệt.
Câu nói… câu nói đã từ rất lâu, tưởng chừng như đi vào quên lãng, lần nữa từ trong kí ức hiện về, đem lại nỗi khủng hoảng tột độ!
Cả người Thanh Hạ bắt đầu run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trắng bệch, từ trán đến lòng bàn tay đều đã ướt đẫm mồ hôi, như một vòng luân hồi, tiếng mắng nhiếc cứ văng vẳng bên tai, bóp nghẹt lấy trái tim cô:
“Con nhãi chết tiệt, mày đi chết đi!”
“Con nhãi chết tiệt, mày đi chết đi!”
“ĐI CHẾT ĐI!”
Một mảng trắng xóa xuất hiện trước mắt, cả cơ thể và lý trí bất tri bất giác đã lệch khỏi đường ray, thoát khỏi tầm kiểm soát, chỉ còn lại một trái tim rỉ máu đau đớn, một nỗi căm hận thấu tận xương tủy!
Bước chân của Thanh Hạ trong nháy mắt chuyển hướng, xoay người lại, từng bước đến gần nơi phát ra những âm thanh khủng khiếp. Đứng trước căn hộ với cánh cửa khép hờ, từ bên ngoài đã có thể nhìn thấy khung cảnh bên trong: hỗn loạn, thậm chí còn vương vấn trong không khí mùi màu tươi.
Người phụ nữ đầu tóc rối bù tuyệt vọng nằm dưới đất, trên người rớm máu, cánh tay gầy yếu chằng chịt vết bầm tím ôm chặt lấy một bé gái, dùng thân mình hứng chịu từng đợt đánh tới.
Cô bé hoảng loạn khóc thét lên, cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay của người phụ nữ. Đôi tay nhỏ bé vươn ra ngoài, nỗ lực che chắn tấm lưng của mẹ mình.
“Con sai rồi! Con sai rồi! Đừng đánh nữa mà! Đừng đánh nữa!”
Mặc kệ lời cầu xin thê lương của đứa trẻ, gã vẫn không dừng tay, cánh tay vung lên, từng đợt, từng đợt đánh xuống.
“Mày có chịu buông con nhãi đó ra hay không?” - Chứng kiến sự quật cường của người phụ nữ, gã càng phẫn nộ, ra tay càng mạnh hơn.
Ngay giây phút gã định vung tay lên, dùng hết sức lực của mình nện xuống người của người phụ nữ thì… rầm!
Thân thể mập mạp đột nhiên cứng đờ, mắt trợn trắng lên kinh ngạc, gã giữ nguyên tư thế rồi khụy gối ịch xuống đất, trong nháy mắt đã hoàn toàn ngất đi, ngã vào vũng máu trên sàn.
LIKE, SHARE ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ CẬP NHẬT CHƯƠNG MỚI NHÉ!
Tên truyện: lá thư và bài nhạc
Tác giả: Đông Hy
Mọi thứ hôm nay chả có gì thay đổi cả. Những đóa hoa vẫn đang nở, gió vẫn thổi, mặt trời vẫn rực rỡ như thế. Chỉ là, anh và em lại khác đi vài phần. Buông bỏ, có lẽ chính là lựa chọn yêu thương tốt đẹp nhất cho cả hai, ít nhất là hiện tại. Nụ cười xoá mờ dòng nước mắt, nói lời chia tay không phải trong đau buồn, mà là trong vui vẻ.“-Em chưa từng hối hận vì những gì mình đã chọn, anh cũng vậy. Bởi vì, đây không phải là tình yêu sai lầm, nó hoàn toàn đúng đắn. Thời gian bên anh vô cùng quý giá, nhưng em chỉ đành gói gọn vào hồi ức, cất đi mà thôi…”
Dòng người ngoài kia vẫn đang trôi dạt đi, thời gian cũng thế. Còn hai ta thì dừng lại, để tiếp tục cho tương lai của riêng mình.
Đông Hy
12.12.2021
Không có gì là mãi mãi cả. Tiệc không có, tình càng không. Em với anh cũng vậy, rõ ràng đã từng hứa với nhau là sẽ bên nhau mãi mãi. Em tự nhủ, nếu lúc đó hiểu anh một chút, cố gắng một chút, kiên trì một chút, thì có lẽ sẽ không như bây giờ. Sẽ không đối với nhau như chưa từng gặp, chưa hề quen.
Đông Hy
17.9.2021
chap trước chap sau
chap trước chap sau
CHƯƠNG 4: ANH ẤY CÓ GÌ ĐÓ KHÔNG BÌNH THƯỜNG (2)
Hôm sau là cuối tuần, Thanh Hạ không có tiết, cho nên không đặt chuông báo thức, đến khi cô tỉnh giấc, mặt trời cũng đã đứng bóng, ánh nắng xuyên qua lớp kính, rọi thẳng vào phòng. Cô trở mình rồi liếc mắt nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ. Nằm ườn thêm 10 phút, Thanh Hạ mới vén chăn lên, đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Trong nhà yên tĩnh, ngoài tiếng bước chân của Thanh Hạ ra, cũng không có bất kì âm thanh nào khác. Cô xuống bếp, khom người mở tủ lạnh, mới phát hiện bên trong trống trơn, dường như tuần này vì có chút bận rộn nên vẫn chưa đi mua đồ ăn dự trữ. Nghĩ nghĩ một lát, Thanh Hạ cuối cùng khoác áo, tay mang theo ví rồi ra khỏi cửa. Dọc đường đi, cô ghé vào một quán ăn, mua một cái bánh bao, xem nó như là bữa sáng hôm nay.
Đến siêu thị gần nhà, Thanh Hạ tới quầy đồ đóng gói, thuận tay lấy vài túi đồ ăn vặt, mì ăn liền, lại lượn tới khu rau thịt tươi, định bụng trưa nay sẽ nấu vài món. Chỉ trong chốc lát đã xong xuôi, cô liền đẩy xe về phía quầy tính tiền.
May mắn thay, hôm nay người đến siêu thị cũng không đông lắm.
Đang đứng xếp hàng, Thanh Hạ bất chợt nhìn thấy một bóng dáng có chút quen thuộc, đi bên cạnh anh còn là một cô gái, có vẻ trạc tuổi cô.
Như cảm nhận được gì đó, Minh Vũ cũng xoay đầu về hướng này, vừa trông thấy cô, nét mặt thoáng ngây ra.
Cứ thế, hai người họ vô tình mà chạm mắt nhau.
"Tổng cộng của quý khách là 270000 ạ!"- Người thu ngân tay đưa hóa đơn.
Hơi giật mình, Thanh Hạ liền gật đầu một cái, xem như lịch sự chào hỏi rồi mau chóng thanh toán, xách theo túi mua hàng của mình, xoay người ra về.
…
“Anh, ai thế? Bạn học của anh sao? Chị ấy trông xinh quá.”- Khánh Vy rướn người, ngước nhìn theo bóng dáng từ lâu đã khuất dần khỏi tầm mắt, lại xoay sang nhìn anh trai mình, lòng không khỏi tò mò.
“…”
Khánh Vy nắm tay áo anh lắc lắc: “ Này, anh sao vậy?”
“…”
“Này!”
“Ừ.”- Minh Vũ cuối cùng cũng lên tiếng.
Cô nhìn anh chằm chằm, tay đưa lên vuốt vuốt chiếc cằm nhỏ: “ Trông anh khả nghi lắm nhé! Mau mau thành thật khai báo, em sẽ xem xét đến việc khoan hồng!”
Lần này, anh đẩy xe đi về phía trước, hoàn toàn phớt lờ Khánh Vy.
…
Trời hôm nay nắng vàng rực rỡ, ấm áp hơn mọi ngày, Thanh Hạ quyết định ghé vào công viên ngay trên đường về nhà, ngồi nghỉ trên băng ghế. Trưa rồi, nên người qua lại thưa thớt, lâu lâu lại có tốp vài ba người tản bộ. Ngắm nhìn xung quanh, những hàng cây đung đưa theo từng đợt gió, kêu lên xào xạc như tạo thành bản nhạc êm dịu, nhẹ nhàng và thư thả.
Con người ai cũng thế, phải khi có cái gì đó mất đi, người ta mới nhận ra những ngày bình thường như này là thật sự hạnh phúc.
Thanh Hạ lặng người nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, lòng bất chợt nhớ đến một việc. Tết lại sắp đến rồi? Ánh mắt cô thoáng dâng lên sự bi thương.
Năm nay, mình nên làm món gì để ăn cùng mẹ đây?
...
Qua một lúc, bầu không khí yên tĩnh trong nháy mắt đã biến mất, một chàng trai đi tới, ngồi xuống cạnh cô, cách một khoảng trống vừa đủ.
Lại là anh? Một lần nữa, Thanh Hạ sửng sốt.
“Đi mua đồ ăn sao?” - Minh Vũ thản nhiên lên tiếng.
Thanh Hạ né tránh ánh mắt anh, cúi đầu nhìn xuống túi đồ trong tay: “Ừm.”
“Đã ăn chưa?”
Thanh Hạ gật gật đầu.
Một khoảng không im lặng…
Bầu không khí như thế này...gượng gạo quá!
Thanh Hạ định bụng ra về, ngay lúc cô chuẩn bị mở miệng nói lời tạm biệt, không ngờ Minh Vũ lại đột nhiên lên tiếng: “Người đi bên cạnh lúc nãy là em gái anh.”
“…”
Hả? Ai cơ? Đầu óc cô có chút ngây ngốc.
Ngẫm nghĩ một hồi, Thanh Hạ mới sực hiểu ra “người bên cạnh” mà anh nhắc đến là ai.
Cô xoa xoa tay, đành miễn cưỡng đáp lại: “À….”
Hai người lần nữa im lặng…
Một lúc sau, tiếng thở dài vang lên, phá vỡ bầu không khí, Minh Vũ đột nhiên đứng dậy, đi được vài bước, rồi xoay người nhìn cô: “Trời hôm nay hơi lạnh, để anh đưa em về.”
Không đợi đối phương phản ứng, anh liền thẳng bước chân, từ từ đi về phía trước.
Thanh Hạ hoàn toàn ngơ ngác.
Trời lạnh là cần phải được đưa về sao? Lý do này... nghe sao cũng thấy kì quặc!
Dẫu lòng không nguyện ý, Thanh Hạ vẫn đứng lên, ngoan ngoãn đi theo. Hai người một trước một sau, duy trì một khoảng cách không xa không gần. Đi được một đoạn, Minh Vũ bỗng quay trở lại, giành lấy túi đồ từ cô. Khi vô tình chạm phải bàn tay của Thanh Hạ, anh thoáng cau mày, rồi lập tức xoay người, tiếp tục đi. Chỉ là lần này, Minh Vũ anh không đi trước cô nữa, mà cùng cô sánh vai. Dưới khoảng trời xanh ngát, gợn chút mây, hai người đều cực kỳ im lặng, ai cũng không chủ động mở miệng.
Đến trước cửa nhà, Minh Vũ liền dừng bước, đưa túi mua hàng cho cô. Thanh Hạ nhận lấy, rồi nói một tiếng cảm ơn. Sau đó, hai người chào tạm biệt nhau. Thế nhưng, khoảng 15 phút sau, khi Thanh Hạ đang sắp xếp thức ăn cho vào tủ lạnh thì nghe tiếng chuông cửa vang lên. Mang theo lòng nghi hoặc ra mở cửa, cô dòm qua mắt mèo, không có ai, liền thấy khó hiểu. Do dự một hồi, Thanh Hạ vẫn kéo cửa ra, dãy hành lang trống không, chỉ có ly trà sữa nóng được treo ở tay cầm. Cô cầm lấy, đôi tay lạnh phút chốc được sưởi ấm, cảm thấy dễ chịu.
Đây là lần thứ ba, Thanh Hạ thật sự hiếu kì về đàn anh kì lạ kia…
---
Trong màn đêm cô tịch, những giấc mơ thường tìm đến bên ta, có những giấc mơ ta tưởng chừng như không bao giờ muốn tỉnh dậy, và cũng có những giấc mơ ta không bao giờ muốn trải qua một lần nữa. Thế nhưng, trên đời này cũng có một loại giấc mơ, như đã từng nhìn thấy trong quá khứ, được ta tìm về hiện tại, chân thật và nhói đau...
Một giọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai, quen thuộc đến mức khiến lòng anh sợ hãi: "Minh Vũ, là anh trễ hẹn trước…em giận anh. Cả đời này…em không muốn nhìn thấy anh.…Anh đừng tìm em nữa.”
Người thiếu niên mắt nhắm chặt, sắc mặt cũng tái nhợt đi: “Đừng, xin em! Anh…anh sẽ đến ngay! Làm ơn hãy đợi anh một lúc thôi được không? Rất nhanh...”
Âm thanh ấy cắt ngang, tiếp tục truyền đến, như đã trải qua nhiều tang thương mà vọng lại: “Minh Vũ, cảm ơn anh. Em…đã thật sự rất hạnh phúc từ khi gặp được anh…”
Tút! Tút! Tút!
“Hạ!” – Minh Vũ lớn giọng la lên, đồng thời giật mình mở mắt, tỉnh giấc khỏi cơn mơ. Dẫu gương mặt đã vương đầy nước, chẳng còn phân biệt đâu là mồ hôi, đâu là nước mắt, cả người anh vẫn cảm thấy lạnh toát, hai tay run rẩy từng hồi. Minh Vũ ngồi dậy, mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn tối đen, ngây người đi, ánh mắt lại mông lung.
Đêm hôm đó, đối với anh, là một đêm rất dài và khổ sở…
Không ai biết, tâm trạng anh thế nào…
Cũng không người nào biết, đã bao lần anh nhìn vào số điện thoại của một người, nhưng đến giữa chừng, lại chẳng thể nhấn gọi...
LIKE VÀ SHARE ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ CẬP NHẬT CHƯƠNG MỚI NHA! CÓ THỂ VÀO TRANG CÁ NHÂN MÌNH ĐỂ BIẾT CỤ THỂ NƠI ĐĂNG TẢI CHÍNH.
CHƯƠNG 3: ANH ẤY CÓ GÌ ĐÓ KHÔNG BÌNH THƯỜNG (1)
Đi tầm một đoạn đường khá xa, mất chừng 30 phút, Thanh Hạ cuối cùng rẽ vào một quán ăn gia đình nhỏ, tìm bàn trống, rồi ngồi xuống, cô gọi một bát hoành thánh.
Thấy cô, bác chủ quán liền niềm nở bước đến, cất lên giọng nói hiền lành:
“Thanh Hạ đến sao? Lâu lắm rồi mới thấy con đến đấy. Dạo này con thế nào, vẫn tốt cả chứ ?”
“Dạ đều ổn ạ.”
Bác chủ quán hay còn được mọi người gọi là bác Tuân, vào năm 20 tuổi, sau khi cha mẹ đều đã mất, ông quyết định từ dưới quê lên thành phố lập nghiệp, mua một chiếc xe đẩy, bán đồ ăn người Tàu. Nhờ dành dụm và tích góp, lại được mọi người xung quanh yêu quý, đồ ăn ngon nên chừng vài năm, bác đã có thể tự mở thành một quán ăn nhỏ. Bác Tuân không có con cái, cả đời sống một mình lẻ loi. Ngày trước, mẹ con Thanh Hạ sống gần nhà ông, vì vậy thường xuyên ghé ủng hộ, cứ thế mà hai nhà trở nên thân thiết với nhau.
Vừa nhìn thấy gương mặt gầy gò của cô, ông liền mở miệng trách cứ:
“Ai da, con xem, sao con lại gầy đi thế này? Là con gái thì càng phải biết chăm sóc cho bản thân mình chứ? Hôm nay phải để bác bồi bổ cho con thật tốt.”
"Dạ, vậy làm phiền bác nhé."-Thanh Hạ tươi cười.
Bác Tuân liền xua xua tay: “Không phiền, không phiền, ngoan, chờ một lát, sẽ có ngay thôi." rồi xoay người đi vào trong chuẩn bị.
Từ trước đến nay, ngoài mẹ, bác Tuân là người yêu thương và chăm lo Thanh Hạ nhất, sau khi hiểu rõ hoàn cảnh của cô, ông càng đối với cô tốt hơn, trực tiếp xem cô như con gái. Cho nên, vào giây phút cảm nhận được sự quan tâm thân thuộc ấy, đáy lòng cô trong nháy mắt như được dòng suối ấm chảy qua.
Nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, không có gì đổi khác. Mỗi lúc tâm trạng không tốt, Thanh Hạ sẽ ghé quán, trái tim thoáng chốc liền được sưởi ấm trở lại.
Nhớ hồi còn nhỏ, cứ vào mỗi cuối tháng, sau khi được lĩnh lương, mẹ thường dắt cô đến đây. Mỗi lần đến, mẹ đều sẽ bày ra một bộ dạng hào sảng mà nói với cô: “Hôm nay mẹ con đã thành đại gia, cho con thỏa sức lựa món đấy.”
Thanh Hạ sẽ vờ tỏ vẻ ngạc nhiên, bật một ngón tay cái hướng về bà : “Mẹ con thật là lợi hại.” rồi cả hai bật cười, vui vẻ ăn những món “sơn hào hải vị” do cô gọi.
Ngậm ngùi nhớ lại những kỉ niệm như vậy, lòng Thanh Hạ thoáng chốc đã trở nên thoải mái hơn đôi chút.
Đinh, đong- Tiếng chuông cửa của quán ăn vang lên.
Một bóng dáng cao lớn bước vào, đầu đội mũ lưỡi trai, che đi hơn nửa khuôn mặt. Đi lướt qua bàn Thanh Hạ, anh ta bỗng khựng lại, rồi xoay người đến trước mặt cô.
“Anh…có thể ngồi ở đây không?”- Vẫn là cái giọng trầm ấm quen thuộc.
Giọng nói này…?
Minh Vũ ?
Thanh Hạ sửng sốt một lát, mới khẽ đáp:
“Được, anh ngồi đi.”
Lúc này đây, cô chợt thấy buồn cười, chỉ trong một ngày, tình huống như thế lại lặp lại hai lần.
Anh ngồi xuống, ngay câu thứ nhất đã đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay em nghỉ làm à?”-
“Hả? À, ừ.”
“Sao em lại nghỉ? Em thấy không khỏe ở đâu sao?” – Giọng anh run run, có lẽ vì mới từ bên ngoài trời lạnh vào.
Nghe thấy câu hỏi, Thanh Hạ có chút… ngạc nhiên.
Dù sao, hai người cũng chỉ mới biết nhau hôm nay…
Ngập ngừng một lúc, cô cuối cùng vẫn lịch sự trả lời: “Tâm trạng không thoải mái nên em muốn thư giãn một ngày.”
“À…”
Không gian đột nhiên trở nên tĩnh lặng, có hơi lúng túng.
Ti vi đang phát bản tin thời sự lúc nửa đêm. Thanh Hạ quyết định dời sự chú ý của mình vào nó.
Trời đã tối, những quán ăn nhỏ như thế này cũng trở nên thưa thớt khách ghé đến hơn. Trong bầu không khí yên ắng, từ tiếng va chạm của đũa muỗng vào bát cho đến tiếng hàng cây theo gió mà đung đưa xào xạc ngoài kia, đều được truyền vào tai một cách rõ ràng, sống động.
Ngồi bên cạnh, tiếng người dẫn chương trình đều đặn vang lên, nhưng Minh Vũ lại chẳng thể nghe lọt một từ. Ánh mắt anh tĩnh lặng, cứ thế mà nhìn cô.
Thanh Hạ xem thời sự vô cùng chăm chú, anh cũng nhìn rất tập trung, thầm quan sát, trông thấy cô có vẻ vẫn ổn, lòng thoáng chốc liền trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Khi trước, yêu cầu của anh vốn dĩ không nhiều: mỗi tối có thể gặp cô ở nơi làm việc, được nghe giọng nói dịu dàng của cô, đôi lúc lại được nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của cô khi không tìm thấy tiền lẻ trả lại cho khách, cứ thế lặng lẽ dõi theo cô.. Vậy là đủ.
Chỉ là, không biết từ lúc nào, Minh Vũ anh dần trở nên có chút tham lam, ý nghĩ mong muốn được nhìn thấy cô, trò chuyện với cô nhiều hơn, muốn được… xích đến gần cô dần dà chiếm trọn lấy tâm trí anh…
Thanh Hạ bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên. Từ lúc anh vào, cô cũng quên bẵng mất chuyện không vui hôm nay, lòng chỉ thấy ngượng ngùng.
Dưới ánh đèn màu vàng ấm áp, Thanh Hạ tò mò, lén lút liếc mắt nhìn, vô tình lại chạm phải ánh mắt của Minh Vũ, nhưng chỉ là trong nháy mắt, anh đã nhanh chóng xoay mặt hướng về bản tin trên ti vi, tai dường như có chút đỏ.
Cô tiếp tục nhìn về Minh Vũ, cảm thấy anh có gì đó không bình thường.
Ngay giây phút đang bối rối, bác chủ quán đã quay trở lại.
Bầu không khí kì lạ cuối cùng cũng chấm dứt. Lần đầu tiên, Thanh Hạ cảm thấy biết ơn bác Tuân nhiều đến thế, hơn cả những lúc ông cho thêm nhiều hoành thánh vào tô của mình.
Bác Tuân tỏ vẻ hứng thú, tò mò quan sát anh một lượt từ đầu đến chân: “Ấy chà, anh chàng đẹp trai này là ai đây? Bạn trai con sao?”
Sự biết ơn trong Thanh Hạ trong nháy mắt bay đi.
Người ngồi bên cạnh lập tức đứng lên, hướng về phía ông, cúi người chào hỏi: “Dạ chào bác, con là Minh Vũ, đàn anh khóa trên cùng trường với em ấy.”
“Hóa ra là cùng trường sao?”- Thấy Minh Vũ vốn sáng sủa nay lại lễ phép, độ hảo cảm của ông thoáng chốc đã tăng lên thêm một bậc.
Thanh Hạ quay sang tiếp tục xem tivi, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt đầy ý vị của bác Tuân.
Hai người vốn đang trò chuyện đôi ba câu, ông đột nhiên mở lời:
“Tính con bé này nhút nhát, ít nói, lại hay cẩu thả, hai đứa chung trường thì có gì sau này Hạ nhà bác nhờ con để ý chăm sóc nhé.”
Thanh Hạ bị sặc nước miếng.
“Dạ, con sẽ chăm sóc cho em ấy.”- Minh Vũ dứt khoát đáp.
Thanh Hạ lần nữa bị sặc nước miếng.
Đây…đây là ý gì!?
Ông lúc này mới nở nụ cười hài lòng, càng nhìn càng thấy cậu thanh niên trước mặt vừa mắt: “Ừ, ngoan, phải vậy chứ. Vậy nhờ cả vào cháu nhé.”
“Dạ.”- Vẻ mặt anh nghiêm túc.
Sau đó, hai người họ tiếp tục trò chuyện dưới bầu không khí hòa hợp, vui vẻ.
Để lại Thanh Hạ ngơ ngác, hoang mang, gương mặt nhỏ nhắn đờ ra, hoàn toàn không hề hay biết bản thân rốt cuộc đã bị bác chủ quán yêu quý của mình “bán” đi từ lúc nào.
LIKE, SHARE, CMT ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ RA CHƯƠNG SỚM NHÉ!
Tin nhắn đã gửi thành công
Cảm ơn bạn đã để lại thông tin
Chúng tôi sẽ liên hệ với bạn trong thời gian sớm nhất
Thông báo sẽ tự động tắt sau 5 giây...