sủng em cả đời

                            

    chap trước        chap sau

 CHAP 2

Cậu nghe xong tức giận đến đỏ mặt. Giơ chân đá hắn, miệng chửi hắn.

- Khốn nạn!

Chửi hắn rồi nhưng chân đá của cậu dễ dàng bị hắn bắt lấy Hắn giữ chặt chân cậu làm cậu đau.

- Không ngờ cậu cũng lợi hại như vậy!

Nói rồi hắn kéo sát cậu lại đối diện với hắn, rất gần hắn. Cậu thật sự rất hoảng loạn.

- Anh muốn làm gì! Bỏ tôi ra!

Hắn cười khẩy, nâng cằm cậu lên, nói giọng vừa mỉa mai vừa cợt nhả.

- Đã diễn tuồng này không phải vì câu dẫn tôi sao?

- Anh..!

Cậu chưa nói dứt lời hăn xé phăng áo đồng phục cậu đang mặc trên người. Lộ ra dáng người nhỏ nhắn, trắng trẻo cùng đầu ngực hồng nhạt, trông gợi cảm vô cùng. Hắn đẩy cậu nằm xuống.

- A! Tên sắc lang này!

"Bên eo vẫn còn bảng hợp đồng! Không thể để anh ta phát hiện."

Hắn sau khi đẩy cậu lên sofa, nhìn cậu từ trên xuống dưới, một điệu bộ như kẻ chiến thắng.

- Xem ra quần áo đồng phục kia đang che đi sự quyến rũ thật sự nhỉ, rất cuốn hút.

- Anh! Tên khốn nạn này!

Hắn mỉm cười

- Tối nay, cậu chạy không thoát được đâu!

Cậu nghe xong liền bật dậy, cảm nhận được sự nguy hiểm, cố che chắn trước ngực

"Tên này uống nhầm thuốc rồi sao? Không biết hôm nay mình đã chọc giận ai mà lại gặp phải tên diêm vương này!

Cậu cố gắng che chắn, nhưng trong mắt hắn thì cậu lại đang mới gọi hắn.

- Õng ẹo như vậy con nói là không muốn?

"Lẽ nào...Sự trong trắng của mình!!"

Cậu như tuyệt vọng, sợ hãi.

- Thả tôi ra! Đầu anh có vấn đề đấy à? Thấy đàn ông là muốn lên giường à? Anh muốn làm gì? Anh còn làm như vậy nữa tôi hét lên đó!

"Cậu trai này, không ngờ lại phù hợp với khẩu vị của mình..."

- Tôi muốn là gì à? Tôi muốn cậu!

Nói rồi một tay giữ hai tay cậu lên tường một tay mò đến ngực cậu. Cậu không thể chống cự lại hắn.

"Không xong rồi...loại cảm giác này thật kì lạ...vừa khó chịu vừa...không muốn...làm thế nào đây...không phải hôm nay sẽ bị một tên đàn ông lạ mặt...mình vẫn còn là trai tân mà!!!!"

- Bỏ tôi ra! Tên khốn chết tiệt!!

- Cậu thế này...là muốn tôi nhanh chóng bắt đầu à?

Hắn cười cợt cậu.

"Thật là mĩ vị à nha!"

Đang môi lưỡi giao nhau, bỗng nhiên ngoài cửa có người chạy vào.

- Đại thiếu gia!!!

"Ai?"

Cậu bật dậy, nhìn ra cửa nơi tiếng kêu phát ra.

"Là anh ta? Con trai quản gia Phác gia Kim Nam Tuấn."

Hắn nhìn tên kia, rồi nhìn lại cậu, trong đầu đang suy nghĩ.

"Cậu trai này! Sắc mặt thay đổi nhanh như vậy...đại thiếu gia?"

Chưa kịp để 2 người kia nói, Nam Tuấn nhấc gọng kính lên trầm ổn nói.

- Điền thiếu gia, chào anh! Cho hỏi có hiểu lầm gì với Đại thiếu gia nhà tôi không?

- Không có!

Cậu nghe xong liền liếc hắn. Rồi bỏ đi một mạch đến chỗ tên vệ sĩ. Chỉ vào một người ở đó.

- Cởi ra!!

- Cái gì?

Tự nhiên Đại thiếu gia bắt hắn cởi đồ, hắn có chút giật mình ahhh.

Mọi người xung quanh nghĩ cậu là con người lẳng lơ.

"Cậu trai này cũng quá 'thiếu thốn' rồi."

- Cởi áo khoác ngoài ra cho tôi! Lẽ nào muốn dang vẻ của tôi như thế này đi ra ngoài?

Nhìn kĩ lại cậu đang mặc trên người chiếc áo rách , lộ ra cơ thể của cậu.

- Xin lỗi, Đại thiếu gia.

Cậu mặc vào, mấy tên vệ sĩ bắt đầu chặn lối ra của cậu.

- Đại thiếu gia, mời theo chúng tôi về nhà!

- Về nhà? Tôi không muốn về!

Cậu thật sự không coi nơi đó là nhà. Cậu không muốn về chút nào.

- Xe của Phác gia đang đỗ ở cửa sau.

- Lão gia nói rồi,lần này nhất định phải mời được thiếu gia về.

Nam Tuấn vẫn nhẹ nhàng nhã nhặn nói, tay hướng về phía cửa.

- Thiếu gia, mời!

Cậu dù không muốn nhưng vẫn phải chịu ủy khuất đi theo ra xe.

- Đừng chạm vào tôi, tôi tự biết đi!

Tất cả mọi người đi hết, còn lại hắn ở sofa, ngước lên nhìn khoảng không ở phía cửa.

"Phác gia? Thú vị thật..."

------------------------------------

10/09/2021

Serein-Mei

        chap trước        chap sau

                                       

         chap trước

 Chap 5

Ngày hôm sau, buổi sáng thức dậy có lẽ cậu bị lạ nhà nên bị đau đầu và có chút mệt mỏi.

"Đau đầu quá..."

Người hầu cầm một chồng quần áo đến trước mặt cậu.

- Đại thiếu gia, hôm nay nhà có khách, là người của Điền gia!

"Điền gia?"

- Lão gia bảo cậu nên thay y phục chỉnh tề.

"Bực thiệt chư, chuyện của mình còn chưa giải quyết xong. Ở đó mà Điền gia với Ruộng gia..."

Chí Mẫn không tự nguyện mà chọn đại một bộ vest đen.

- Chọn bộ này đi. Làm ơn thắt carvat giùm tôi.

- Dạ, Đại thiếu gia!

Chuẩn bị xong xuôi thì Chí Huấn đẩy cửa bước vào.

- Anh Chí Mẫn, em vào có được không?

- Không phải cậu đã vào rồi sao, còn hỏi làm gì?

Chí Huấn mặt có chút khó chịu, lệnh cho người hầu ra ngoài.

- Cô ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.

Khi người hầu ra ngoài, Chí Huấn chỉ lại gần chỉnh sửa lại cổ áo cho cậu. Cậu cảm thấy thật khó hiểu.

- Cậu có lòng nhân ái đến vậy sao? Là tôi đến cướp ba của cậu đấy! Còn giết chết con chó của cậu nữ!

Chí Huấn nghe xong chỉ khựng lại một chút rồi cất lời.

- Em đã nghĩ thông rồi! Chúng ta là người Phác gia, không nên có quá nhiều thù hận, đúng không anh Chí Mẫn.

"Hửm...Tôi có điên mới tin là cậu có lòng tốt như vậy."

Chí Huấn nói xong đi ra cửa, không quên ngoảnh lại thông báo.

- Khách đến rồi, anh chuẩn bị xong rồi thì xuống lầu nha, em xuống trước đây!

Cả hai cùng đi ra ngoài phòng khách, Chí Huấn vừa ra đã gọi lớn.

- Ba ơi!

Chí Mẫn nhìn xung quanh thì thấy hắn...Mục thiếu gia...

"Lại là hắn!"

Mục thiếu gia cười với cậu, vừa có chút khách sáo.

- Đại thiếu gia, chúng ta lại gặp nhau rồi!

Chí Mẫn không thèm nhìn hắn. Quay ngoắt đi. Phác lão gia thấy cậu thất lễ liền tiến đến khuyên cậu.

- Chí Mẫn, con không được vô lễ với Điền thiếu gia như vậy.

Chí Mẫn nhịn lại, nở nụ cười xã giao vui vẻ

- Xin chào Điền thiếu gia.

Điền Chính Quốc cười rồi quẹt nhẹ môi hắn.

- Tôi thì lại thích cách xưng hô của cậu ngày hôm qua hơn!

Chí Mẫn trừng mắt với hắn, Phác lão gia thấy không khí hai bên hơi căng thẳng liền giảng hòa.

- Điền thiếu gia lần đầu tiên đến nhà làm khách, các con xuống cũng thật đúng lúc. Hãy dẫn Điền thiếu gia đi tham quan xung quanh nhé!

Chí Huấn đứng sau lưng ba, nhìn Điền Chính Quốc không chớp mắt. Trong mắt chỉ toàn màu hồng.

Chí Mẫn không tình nguyện mà dẫn đường. Chí Huấn đằng sau cố tình với tay kéo Chí Mẫn lại.

- A!

Chí Mẫn bị mất đà ngã ngay ra đằng sau.

- Em xin lỗi anh, em định bảo anh đi chậm thôi, ai ngờ em kéo mạnh quá. Ấy chết, hình như quần anh rách rồi...

Chí Mẫn bị ngã quệt phải bức tượng nê quần bị rách. Chí Huấn cố tình chạy lại giả vờ đỡ cạu dậy, bị cậu đấm cho một cái ngã ngửa.

- Mau dẫn Thiếu gia đi thay quần áo!

- Ba ơi, con chỉ có lòng muốn giúp chị ấy thôi...

Chí Huấn ra vẻ mặt vô hại, nói với Phác lão gia. Phác lão gia cũng nhìn Chí Mẫn nói.

- Chí Mẫn, em trai có lòng muốn giúp con sao con lại như vậy?

Chí Mẫn cười khẩy.

- Em ấy cũng thật có lòng, nếu em ấy không kéo giật con lại thì con đâu bị thế này.

- Chính là em kéo nhưng em...

- Chí Huấn! Sao con lại làm thế?

Chí Mẫn cười ủy khuất nói.

- Được rồi, anh không ăn thua đủ với em, anh biết là em không thích anh nhưng mà cũng đâu nên làm như vậy trước mặt khách khứa chứ, Phác gia sẽ rất mất mặt đó nha.

- Chí Mẫn, vào thay quần áo đi con.

- Dạ!

Chí Mẫn quay người đi vào thay đồ, Chính Quốc nhìn theo bóng lưng cậu.

"Cậu trai này thật không đơn giản, Phác Chí Mẫn."

- Điền thiếu gia, chúng ta xuống lầu dùng bữa đi.

- Vâng!

-----------------------------------------

11/11/2021

Serein-Mei

      chap trước

                          

    chap trước          chap sau

Chap 4

Chí Mẫn chuẩn bị theo vào nhà thì bỗng có con chó trắng nào đó chạy qua cắn rách quần cậu. Chí Mẫn sợ hết hồn, bị ngã xuống đất, tay xua đuổi con chó.

- Mau cút đi!

Phác lão gia cũng hoàn hồn lại ra lệnh đám thuộc hạ.

- Mau, mau cứu Đại thiếu gia!

Đám vệ sĩ có chút lưỡng lự, một bên là lão gia một bên là Nhị thiểu thư.

- Làm sao đây, cả hai bên đều không thể làm phật lòng...

Chí Mẫn ra sức đuổi con chó kia đi, nhưng nó như phát điên không thể kiểm soát được. Cậu nhìn em kế của mình, cậu ta đang cười một cách thâm hiểm.

"A..em kế của mình đây mà, màn chào đón này cũng thật vui haha."

Nói rồi cậu la lên.

- Tất cả đứng im!

Tiếng la của cậu làm mọi người im bặt, đổ dồn ánh mắt về phía cậu.

- Đây là con chó điên, các người đừng tiến tới, nó sẽ cắn người đó!

Hai mẹ con nhà kia đang cười nhạo cậu, bỗng ngay lập tức hiểu ý cậu.

"Đm tên điên kia không lẽ hắn định...!!!"

Chí Mẫn lấy từ trong túi ra một con dao nhỏ, một nhát chí mạng. Con chó chỉ kịp "ẳng" một tiếng rồi chầu ông bà.

Cậu ném con dao xuống đất, Phác lão gia cũng không thèm để ý con chó kia, lại nắm tay cậu, hỏi hạn lo lắng.

- Con không sao chứ? Xem nào, bị cắn rồi!

Đằng kia bà mẹ kế giữ tay con trai lại khi thấy con trai định tiến tới. Bà ta biết con bà định làm gì.

- Chuyện nhỏ không nhịn được, hỏng chuyện lớn thì sao?

Tên đó nghe xong cũng hậm hực nuốt nước mắt vào trong. Hắn rất yêu thích con chó đó. Vậy mà thằng con rơi kia lại dám giết nó.

Chí Mẫn vẫn giả vờ tỏ ra mình ổn trước mặt lão gia.

- Con không sao.

- Con chó này ở đâu ra, sao không trông chừng cẩn thận!

- Hình như là của Nhị thiếu gia...

Thằng em sợ xanh mặt, không dám ho he nửa lời.

- Là chó của Chí Huấn sao?

- Con...con cũng không biết hôm nay Guk nó bị làm sao, giữ cũng giữ không được, xin lỗi đã làm tổn thương anh, thành thật xin lỗi!

"Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng."

Chí Mẫn cười cười, trong đầu thầm chửi mắng thằng em cùng cha khác mẹ này.

- Anh không sao, con chó đó răng nó rất sắc, em nhìn xem nó cắn rách áo anh rồi này.

Phác lão gia đứng đằng trước lệnh cho người hầu chuẩn bị đồ cho cậu.

- Mau dẫn Thiếu gia lên lầu tắm rửa thay quần áo, sau đó mang thuốc ra đây.

Lúc Chí Mẫn thay đồ xong, đi xuống thấy Chí Huấn ngồi cạnh ba mà uất ức.

- Ba, mặc dù Guk nó không ngoan, nhưng dù sao đi chăng nữa, anh ấy cũng không nên ra tay giết nó.

Chí Mẫn nhẹ nhàng đi xuống, làm vẻ vô tội nói.

- Anh xin lỗi em Chí Huấn, anh không biết đó là chó của em. Anh tưởng nó là chó điên mà, anh thật sự xin lỗi, em tha lỗi cho anh nha.

Chí Huấn không nói gì, bước lại chỗ Chí Mẫn đấm cậu một cái, cậu lảo đảo ngã ra đất. Cậu bắt đầu tuồng diễn của mình.

- Tôi đi là được chứ gì!

Phác lão gia chạy lại đỡ Chí Mẫn lên, hẵng giọng quát lớn.

- Chí Huấn con thật quá đáng, mau xin lỗi anh mau!

Bà mẹ kế bưng đĩa trái cây lên, thấy không khí căng thẳng liền cất tiếng.

- Chuyện gì thế này?

- Là anh ta chọc tức con.

Chí Huấn chỉ vào mặt Chí Mẫn quát lớn

- Chỉ vì anh quá kích động, anh xin lỗi. Con xin lỗi mọi người vì đã làm phiền mọi người.

Phác lão gia nghe xong liền xoa đầu Chí Mẫn.

- Chí Mẫn...

- Con thất lạc từ nhỏ, mẹ cũng vì không tìm thấy con, nên buồn bã lâm bệnh rồi qua đời .Rồi ba đi bước nữa kết hôn với dì, con nghĩ nếu như con không về thì cũng chẳng sao, sợ làm phiền cuộc sống của mọi người...Nhưng mà mọi người ai cũng nói là ba tuổi thọ đã cao, lại đang lo lắng tìm con, vì vậy con mới về, nào ngờ đâu dì và em trai đều không thích con.

Chí Mẫn khóc rồi nói chuyện rất ấm ức, Phác lão gia nghe xong chỉ biết thở dài, bản thân ông cũng có chút áy náy với Chí Mẫn.

- Ngày xưa cũng vì hôn nhân gia tộc nên ba mới cưới mẹ con, vốn dĩ là ba đã nợ bà ấy, sau đó con còn thất lạc, ba lại không làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Rồi ông quay sang Chí Huấn quát lớn.

- Còn không mau xin lỗi anh con.

- Ba! Rõ ràng chính anh ấy...

- Phạm sai lầm còn không muốn thừa nhận?

- Không sao đâu, con không trách em Chí Huấn.

"Thật hiểu chuyện."

Phác lão gia nghe điều rất ưng Chí Mẫn. Đưa tay chỉ căn phòng trước mặt.

- Lúc con còn nhỏ mẹ con đã chuẩn bị cho con một gian phòng riêng, ngày mai dì con sẽ thu xếp, dọn dẹp, sau này con sẽ ở đây.

Chí Huấn ghen tị ra mặt, cũng phải thôi, vì Phác lão gia cho Chí Mẫn căn phòng tốt nhất mà.

"Toàn ngôi biệt thự, căn phòng này là căn phòng tốt nhất, đẹp và đủ ánh sáng tự nhiên, thiết kế cũng rất là hoa lệ."

Chí Mẫn vui vẻ nói cảm ơn Phác lão gia rồi quay ra Chí Huấn, cười nhạo thằng em.

"Phác Chí Mẫn anh đừng đắc ý quá sớm!"

-------------------------------------------

11/11/2021

Serein-Mei

  chap trước          chap sau

               

                                   
 

 chap trước            chap sau


Chap 3

Trên con đường xa lộ lớn của thành phố, Chí Mẫn ngồi trên xe nghe Nam Tuấn thao thao bất tuyệt.

- Thiếu gia thất lạc từ hồi còn rất nhỏ, bao nhiêu năm qua lão gia cũng rất đau buồn...Bao nhiêu năm không ngừng tìm kiếm Thiếu gia, khó khăn lắm mới tìm thấy người, rất tiếc là Thiếu gia lại không muốn về nhà. Những kẻ cấp dưới như chúng tôi cũng nói tốt cho Thiếu gia rất nhiều Về phía bên phu nhân rắc rối đã giải quyết xong, Thiếu gia hoàn toàn có thể an tâm. Phác gia ở SR thị cũng lừng danh nhất nhì hào môn, Thiếu gia cuối cùng đã được bù đắp rồi!

Cậu nghe Nam Tuấn nói thật sự rất đau đầu ahh. Sao hắn không hụt hơi nhỉ, nói nhiều vậy rồi.

"Thật muốn đấm tên này một cái cho im lặng ghê."

- Tôi rất là mệt, có thể để tôi nghỉ ngơi một chút có được không?

Cuối cùng Nam Tuấn mới im lặng, cậu mệt mỏi dựa đầu vào ghế, nhìn ra ngoài cửa đăm chiêu.

"Phác gia...hahaa...vốn dĩ tôi cùng mẹ và em gái chung sống cùng nhau, một cuộc sống khá an lành và tốt đẹp. Bỗng vô cớ làm sao lại nói cho tôi biết, tôi là con trai của Phác gia thât lạc lâu năm...Phác gia...mấy ngày trước mình xém chút nữa đã toi mạng vì tai nạn giao thông rồi, đó không phải là 'phước đức' của mẹ kế bày ra sao? Nếu không phải vì mẹ..."

- Đến rồi!

Câu nói của Nam Tuấn cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Nam Tuấn mở cửa cho cậu bước xuống xe. Người hầu xếp hàng tươi cười cúi chào cậu.

- Mừng Đại thiếu gia về nhà!

Chí Mẫn đen mặt. Biết ngay là mình bị tính kế.

"Xúi quẩy thật, lại bị tính kế rồi! Y phục của mình khá dễ gây hiểu nhầm, Kim Nam Tuấn là hắn ta cố ý!! Quả nhiên Phác gia chẳng có kẻ nào là tốt lành cả, còn một kẻ có tên là Điền thiếu gia nữa. MỘT LŨ KHỐN NẠN!"

- Ây dô,là ai đây, không biết cứ tưởng là thiếu gia nào ở đâu đến chứ.

Mẹ kế và em kế của cậu bước ra, nhìn cậu cười khẩy, lớn giọng mỉa mai cậu.

"Phác Chí Mẫn! Nhẫn nhịn, bây giờ chưa phải lúc nổi giận!"

Kim Nam Tuấn lại gần bà mẹ kế cúi đầu lễ phép.

- Phu nhân, lão gia có lệnh hôm nay mời Đại thiếu gia về nhà.

- Haha, thật đúng là Tiểu thiếu gia.

Em kế của cậu cười phá lên, giọng mỉa mai vô cùng. Chí Mẫn chỉ biết gượng cười và tự trấn an bản thân phải nhịn.

"Thằng nhãi, dựa vào đâu mà mọi sự tốt lành đều về tay của hắn, ăn mặc như thế mà cũng dám kết hôn với nhà thượng lưu sao?"

- Chí Mẫn à?

Từ trong nhà, một người đàn ông có vẻ quyền lực, đi ra. Đó là Phác lão gia, chủ của gia đình.

- Sao con còn đứng ở ngoài cửa?

Rôi ông nhìn xuống đồ cậu đang mặc, bị rách rồi lại khoác ngoài một chiếc áo vest trông thật lẳng lơ.

- Con ăn mặc như vậy, còn ra thể thống gì?

Cậu em kế của cậu chạy lên chỗ Phác lão gia nói.

- Ba ơi, ba hỏi anh Nam Tuấn xem là từ đâu đón anh Chí Mẫn về đây vậy?

Chưa kịp để lão gia hỏi, Nam Tuấn liền cất lời.

- Từ câu lạc bộ giải trí TC ạ.

Phác lão gia nhìn chằm chằm Chí Mẫn.

"Làm việc ở đó sao? Xem ra cuộc sống của thằng bé lúc ở bên ngoài khá vất vả...haizz...bỏ đi..."

Bà mẹ kế tuy trong lòng ghét cay đắng đứa con rơi này của chồng mình nhưng không dám hiện ra mặt. Vẫn tươi cười nói chuyện với lão gia.

- Lão gia, Đại thiếu gia bao năm lưu lạc bên ngoài, đừng nên đối xử với con nó khắt khe quá, con nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện.

Bà mẹ kế nói rồi, em kế cũng chiêm thêm vài câu.

- Ba từ trước đã cử người đi đón anh Chí Mẫn rồi, mà lại còn ăn mặc như vậy ý muốn cho người ngoài cười vào mặt gia đình mình mà!

Nghe xong lão gia mới sực nhớ ra.

"Thân phận của Chí Mẫn từ sớm đã bị lan truyền rồi, dạo này kinh tế của Phác gia đang trong thời kì xuống dốc...Nhỡ có tin xấu nào đồn ra ngoài nữa..."

Bỗng Phác lão gia nhìn thấy trên tay Chí Mẫn đang cầm tờ giấy gì đó đưa cho ông. Ông cầm lên tay không khỏi ngạc nhiên

"Cái này...cái này là bản hợp đồng lần trước kí kết không thành công với Châu thị đây mà. Hợp đồng này là chìa khóa cho cuộc khủng hoảng lần này! Tập đoàn JK luôn chờ cơ hội để nuốt trọn Phác gia ta. Mình đã bao phen chầu chực nhưng đều..."

- Bằng cách nào mà con kí được bản hợp đồng này vậy?

Chí Mẫn nước mắt giàn dụa vừa khóc vừa có vẻ tủi thân.

- Lần trước ba muốn con về nhà, nhưng con chưa chuẩn bị tinh thần...Đối với Phác gia con chưa được trò trống gì, sau đó con nghe nói côn ti ba gặp khó khăn...Con muốn tự dùng sức mình giúp ba giải quyết chuyện này, như vậy con mới đủ tư cách để được về lại Phác gia.

Nói rồi cậu lau nhẹ hàng nước mắt.

"Màn diễn này của mình không biết có đoạt được giải Oscar không nhỉ? Hihi."

Ngoài mặt cậu tỏ vẻ buồn tủi, vẻ khổ sở nhưng có ai mà biết được cậu đang tính kế trả thù Phác gia, từng người, từng người một.

"Vốn dĩ mình đâu có muốn về đây. Nhưng họ đã bày mưu tính kế hãm hãi mình, thì mình phải...phản công thôi!"

Phác lão gia nghe xong thái độ quay ngoắt 180 độ, niềm nở nắm hai vai cậu vui vẻ cười nói.

- Thì ra con ăn mặc thế này đến câu lạc bộ TC là vì muốn giúp đỡ ta?

- Dạ phải!

- Con trai ngoan. Nhanh, vào nhà thôi.

Phác lão gia đích thân mời cậu vào nhà.

"Haha đúng là lão già thực dụng..."

-------------------------------

11/11/2021

Serein-Mei

     chap trước            chap sau

Ant Green
ĐĂNG NHẬP
Nhận nhiều ưu đãi hơn