Chương 4
“Rõ ràng chú biết mà sao chú lại giả vờ không biết vậy?’
“Đúng vậy, có thể chú không rõ lắm về tình huống này. Điều chú đoán được là có liên quan đến xu hướng tính dục của cháu mà thôi. Ngoài ra còn gì nữa không?”
“Thế này là đủ rồi ạ, cháu mệt mỏi quá rồi.”
“Hạ gục một tên miệng lưỡi bẩn thỉu lươn lẹo ở cùng khóa quân đội với mình? Rồi sau đó giải ngũ? Thật sự mệt như vậy sao?
Jeong Taeui trừng mắt nhìn chú một lúc sau đó mệt mỏi thở dài, dựa đầu vào tường. Nhìn xem, chú đã biết hết rồi. Nếu ai đã quen với chú rồi thì cũng không còn cảm thấy ngạc nhiên nữa.
Từ trong tủ bếp, chú tiện tay lấy ra một chiếc cốc, tay phải rót nước từ trong bình sau đó nhấp thử rồi uống giống như đang thưởng thức một tách trà thơm.
“Taeui à, về vấn đề này chú cũng đã từng nghĩ qua, chú cảm thấy nếu cháu đưa ra lý do từ quan điểm có hơi khác biệt thì có thể chú sẽ chấp nhận. Nhưng nếu là lý do cháu đang nói thì chú không thể bị thuyết phục.”
“Cái gì mà quan điểm khác biệt, đó là cái gì vậy ạ?”, Jeong Taeui chán chẳng buồn cãi lộn, trầm giọng hỏi. Chú tinh quái cười.
“Giả dụ như sợ mấy tên nhóc kia sẽ vồ lấy cháu chẳng hạn.”
“Chú à, trò đùa này nhạt nhẽo quá…”
Jeong Taeui thở dài thườn thượt. “Không, chú nghiêm túc đấy.”, ngay cả câu lải nhải tiếp theo của chú cũng tràn đầy tính bông đùa. Sau đó, một giọng điệu nghiêm túc cất lên.
“Đúng vậy, còn lý do nào khác không?”
Jeong Taeui thở dài. Một lúc sau cậu vẫn im lặng, sau cùng tự lẩm bẩm như đã từ bỏ mọi thứ.
“… Nửa năm?”
Lúc này chú chớp chớp mắt, vui vẻ cười.
“Phải rồi, nửa năm. Ha ha ha ha. Cho đến khi vị trí giám đốc được quyết định, sau đó thì quyền quyết định ở cháu, có thể từ bỏ hoặc tiếp tục nếu cháu thích cuộc sống ở đó. Nếu cháu từ chức, cháu cũng sẽ lập tức nhận được rất nhiều lời mời phỏng vấn sau đó, thành thử cũng không cần mất thì giờ lo lắng vấn đề xin việc đâu. Nếu phải lo thì cùng lắm là lo không biết chọn nơi nào. Dù sao thì việc cháu từng làm trong tổ chức của chú cũng là một kinh nghiệm vô cùng huy hoàng mà.”
“Được rồi ạ, thì đúng thế mà.”
Jeong Taeui yếu ớt dựa vào thành ghế. Cậu có cảm giác hệt như lúc vừa hoàn thành xong một cuộc marathon dẫu không hề cảm giác thành tựu nào. Thế nhưng thời gian trên đồng hồ treo tường đập vào mắt cậu, đúng lúc bắt đầu một ngày làm việc.
Dù cho không thể biết trước được tương lai, nhưng sự thay đổi đột ngột bất ngờ này đã đến gần kề.
Phải rồi, từ sáng nay cậu đã có dự cảm không lành nhưng kết cục vẫn như vậy.
Nếu truy xét như vậy thì không biết chú chọn Jeong Taeui bởi vì trực giác nhạy bén của cậu hay vì nguyên do nào khác, nói thế nào cũng không đúng. Hoặc cũng có lẽ đây là đáp án chính xác.
1.
Tổ chức đào tạo nguồn nhân lực Liên Hợp Quốc.
Mục tiêu của tổ chức là bồi dưỡng, dẫn dắt những nhân tài có thể giúp đỡ các cơ quan và tổ chức tư nhân duy trì và vận hành, sản sinh ra nguồn nhân lực có khả năng.
Tổ chức đào tạo nhân tài quốc tế được thành lập năm 1946 rồi đổi tên thành UNHDRO (United Nations Human Resource Development Organization)
Tôn chỉ của tổ chức đào tạo nguồn nhân lực liên hợp quốc chính là điều động, chuyển giao, sản sinh những nhân tài về mọi mặt theo hướng phi lợi nhuận. Trụ sở chính của tổng bộ châu Mỹ đặt tại thành phố New York, và trụ sở phụ gồm chi nhánh châu Á, chi nhánh châu Âu, chi nhánh ở Ý, châu phi, châu Nam Mĩ được đặt tại thành phố Berlin, Đức, Hồng Kông Trung Quốc, Canberra Úc, Johannesburg Nam Phi và Sao Paulo Brazil.
(Sơ lược)
***
Sau khi đáp xuống sân bay Chek Lap Kok, cậu đã nhìn thấy một chiếc xe đang đón sẵn.
Khi người đàn ông cao lớn nhìn không giống tài xế này im lặng chào chú rồi nhận lấy hành lý, toàn bộ hành lý nhỏ đều đặt bên cạnh chú, Jeong Taeui cũng đặt hành lý của mình ở ngay vị trí đó, sau đó ngồi vào vị trí bên cạnh.
Trong lúc ngồi trên xe, chú đưa cho cậu một quyển sách mỏng còn kèm thêm sách thuyết minh và ảnh về nơi sẽ đến cùng những tài liệu sơ lược. Đây là quyển sách mỏng dính không có giá trị, không có thông tin nào trên tờ giấy tuyên truyền có ích. Đây đều là những sự thật mà mọi người đều biết vậy nên cậu chỉ mất chưa đầy vài phút để đọc kĩ. Vả lại, cậu đã tìm hiểu qua trước khi rời đi.
Khi Jeong Taeui nhẹ nhàng gấp sách lại rồi vung vẩy sau đọc xong cũng là lúc xe rời sân bay. Chú ngồi bên cạnh cầm lấy quyển sách nhỏ từ trong tay Jeong Taeui, lật vài trang rồi cười. Rõ ràng, chú cũng nghĩ sẽ là lãng phí làm ra đống bột giấy vô dụng này.
“Sẽ dễ hiểu hơn nếu cháu xem nó như một tổ chức bồi dưỡng chính trị gia hay quan chức của các quốc gia.”
“Nói một cách văn vở thì chung quy lại là bồi dưỡng nhân tài, sau đó bán lấy tiền cho các quốc gia khác nhau.”
“Sao nào? Những người hy vọng bị bán đi tụ tập cùng một chỗ sát cánh bên nhau, đây cũng được coi là tương trợ lẫn nhau.”
Dù không muốn bị chỉ trích nhưng nếu có thì chú cũng vui vẻ đáp lại thôi.
Jeong Taeui lơ đễnh lật lại quyến sách mà chú vừa cầm. Cậu đơn giản không nhìn lại những dòng chữ sáo rỗng kia mà bị thu hút bởi tấm hình làm nền cho dòng chữ. Trong đó có những toà nhà sang trọng, phòng họp được trang bị công nghệ tiên tiến nhất, bóng dáng của những người đàn ông đáng tin cậy đang dàn thành hàng ngang với vẻ mặt nghiêm chỉnh.
“Trong số đó có người nào phù hợp với sở thích của cháu không không?”
Chú ở bên cạnh ngó đầu qua đưa mắt nhìn quyển sổ nhỏ rồi cười rộ lên. Jeong Taeui nhíu mày, nghiêng đầu sang một bên.
“Mấy người toả ra mùi đàn ông đi trên con đường chính nghĩa không phải gu của cháu. Cháu thích mấy người đáng yêu mềm mại tràn đầy mùi xà bông hay sữa cơ. Nhưng dù sao loại người như vậy chắc sẽ không tồn tại trong cái ngành này đâu.”
“Mùi xà phòng hay sữa… ở Trung Quốc giở hành vi đồi bại với trẻ vị thành niên là phạm pháp đó. Trên thực thế vượt chỉ cần vượt qua hàng rào bằng thép đó thì chính là khu vực đặc quyền không có sự can dự của luật pháp, nhưng bên trong không có trẻ vị thành niên đâu. Cứ va chạm thỏa thích nhé.”
“… Chú à, bỗng chốc chú biến cháu thành một kẻ vô liêm sỉ giở trò đồi bại với trẻ vị thành niên… Cháu chưa bao giờ gặp gỡ với người có tuổi tác chỉ vỏn vẹn một con số nhé.”
Chú thấp giọng cười. Jeong Taeui nhìn chằm chằm vào chú, sơ ý cất tiếng.
“Nếu chú mà trẻ đi hai mươi tuổi thì có lẽ chính là gu của cháu đấy
chương 3
Cũng chẳng có điều gì thay đổi, bố vẫn là bố, chú vẫn là chú. Trong một hiện tượng duy nhất, sự thật chỉ có một, nhưng chân tướng có thể là muôn hình vạn trạng.
Nhưng vào lúc đó bố cũng nói “Nên nếu sau này có một ngày chú nói mấy lời kỳ lạ, có lẽ lời của chú là đúng.” Bố đã nói như vậy với chúng tôi.
Dù không nhất thiết là bởi câu nói này, nhưng vì hai anh em có sự căn dặn của bố nên rất nghe lời chú, thật ra trừ những lần thỉnh thoảng gây khó dễ ra, chú là một người vừa vui vẻ vừa tốt bụng.
Nhưng như lời người bố trên thiên đàng đã nói, chú thường nói mấy lời kỳ quái.
“Không có, không phải hai đứa mà chỉ có một đứa thôi. Trước khi hai đứa được sinh ra, anh trai đã biết các cháu là sinh đôi rồi nói muốn cho chú một trong hai đứa. Bởi vậy, nếu là ban đầu, hai đứa đã phải tách ra ngay từ khi chào đời và sống dưới danh nghĩa anh em họ rồi… Vậy mà hai đứa lại thân thiết dính chặt lấy nhau nên chú tạm thời từ bỏ việc mang một trong hai đứa đi, cũng là để tránh việc chia cách.”
Nhìn đi, giờ chú ấy vẫn đang nói mấy lời kỳ lạ.
Lúc Jeong Taeui trợn mắt nhìn, có lẽ chú cũng nhận ra được biểu hiện của cậu rồi lập tức đứng dậy nói: “Đúng thật là”. Dù có hơi đáng nghi nhưng chú không phải là người sẽ nói dối. Vả lại, không biết làm sao cậu lại đột nhiên có linh cảm. Là điều này sao?
Có lẽ bố mẹ không muốn nói thẳng với con cái, bố cũng đã nói sẽ đưa chú một đứa.
Lúc đó bố còn im lặng một hồi, rồi nhẹ nhàng nói thêm.
“Nếu có một ngày phải làm như vậy, hãy đối xử với chú như đối xử với bố.”
Sẽ có một ngày phải làm như vậy, hẳn là lúc chú yêu cầu?
Cậu không biết… Nhưng nếu đây là chuyện mà bố có thể hiểu được thì cậu không có ý định phản đối. Dù anh trai không có mặt, nhưng có lẽ anh ấy sẽ đưa ra kết luận giống cậu vậy.
Jeong Taeui là một người có tính cách bộc trực. Có thể nói là cậu thích ứng được với hoàn cảnh đặc biệt, cũng có thể nói là thích ứng rất nhanh.
“Vâng. Đúng lúc anh họ cháu đi ra ngoài rồi. Nếu anh họ trở về, cháu sẽ bảo anh gọi lại cho chú nhé?”
Jeong Taeui vừa nói, chú đã cười rộ lên. Gương mặt khi cười giống y đúc với anh trai. Nếu đã giống như vậy, nói bản thân anh ấy là con đẻ cũng không có khó khăn gì, đương nhiên tính cánh cũng có điểm tương đồng.
Lại nói, lần này anh trai trở về thấy đột nhiên được thay một người bố thì nhất định sẽ rất ngạc nhiên. Không, anh trai sẽ không bị doạ đâu đúng không? Jeong Taeui không nhớ vẻ ngạc nhiên của anh trai đối với thứ gì đó, ít nhất là vẻ ngạc nhiên được thể hiện từ bên ngoài.
“Chú không có thì giờ cho việc tìm kiếm đứa không có ở đây. Bắt đầu từ hôm nay cháu là con của chú. Đi cùng với chú nào. Thu dọn hành lý đi, chú sẽ đưa cho cháu một số đồ lặt vặt. Cháu thu xếp đơn giản những đồ mình cần thôi.”
Chú vui vẻ xoa cằm như rất vui mừng, cười nói. Nhưng nghe được câu này Jeong Taeui lại chẳng lấy làm vui vẻ. Dù là trải nghiệm hiếm có, nhưng cậu không vui vẻ khi nghe được những lời lẽ kì lạ với một chút chênh lệch của thời gian trong cùng một ngày.
“Cháu sao?”
“Đúng vậy, Jeong Taeui.”
Gánh nặng dường như sắp đè lên đôi vai bản thân. Ngay lúc này, Jeong Taeui mới cau mày, nghiêm túc nhìn chú.
Không nói không rằng mà đột ngột xuất hiện, lý giải nào cho hành động đột ngột của người chú đang có cuộc sống độc thân không vợ hạnh phúc lại đột nhiên cần một đứa con và đòi quyền làm cha là gì?
“Có thể không đi được không ạ?”
“Cứ coi như là báo hiếu đi con trai.”
“Con không muốn đâu bố, con cứ làm một đứa bất hiếu được không?’
Chú nghiêm nghị cười. Chênh lệch tuổi tác giữa bố và chú chỉ kém chênh lệch tuổi tác giữa chú và Jeong Taeui ba tuổi. Bởi vậy, Jeong Taeui có cảm giác chú như một người anh trai hơn là một người chú.
Nhưng chú lại nhoẻn miệng cười, bước đến gần cậu. Và rồi không một chút do dự, chú ấy dứt khoát dùng tay đấm Jeong Taeui một quyền. Thật khó để dùng những từ dễ thương như “Tuần trăng mật” để hình dung cú đấm bạo lực này.
“Ối.”
Khi Jeong Taeui ôm đầu tức giận hằm hằm nhìn chú, chú vẫn giữ vẻ mặt tươi cười và bình tĩnh nói.
“Thằng nhóc này, chú khó khăn lắm mới chuyển công tác cho cháu, không cảm ơn thì thôi, cái gì mà không báo hiếu? Cháu ăn đòn thêm đi.”
“Á Á! Á! Đau, chú ơi! Đau thật đấy!”
Đến cả thủ đoạn cũng không khác gì anh trai. Sau cùng, để anh trai làm con trai của người đàn ông này vẫn tốt hơn. Bởi anh trai có tính cách vô cùng ôn hoà, không dính dáng đến bạo lực. Nhưng lúc đánh vào lưng Jeong Taeui khi cậu đang thất thần hoặc vào mặt cậu khi cậu bị bóng đè, thì tay của anh trai đánh vô cùng rát.
Người chú đã đánh Jeong Taeui một trận xoa xoa cánh tay rồi ngồi xuống ghế làm như chưa hề có chuyện gì, Jeong Taeui vừa xoa cái đầu bị đánh vừa lẩm bẩm.
“Cháu còn bảo thời gian đi nghĩa vụ còn lâu như thế mà sao lại để cháu chuyển công tác một cách nhẹ nhàng thế được… Là chú đã giúp cháu sao?”
“Ừ, Jaeui nói đứa em trai kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần, sắp suy sụp của mình đang khóc lóc trong quân đội.”
“…”
Cậu đã có chút rắc rối với đồng đội trong đơn vị và suýt chút nữa đã bỏ mạng trong bệnh viện quân y. Vấn đề là cậu được phân vào cùng một đơn vị với những kẻ cậu có mối quan hệ xấu từ lúc còn ở trường sĩ quan. Kết quả à? Cậu suýt giết chết một người, bản thân gần mất toi cái mạng. Hiện tại cậu đã cắt đứt hoàn toàn những mối quan hệ sau khi chuyển công tác, cậu không muốn nhớ lại nữa, cũng chẳng còn gì để nhớ.
Jeong Taeui khẽ thở dài, buồn rầu khi nhớ lại những ký ức đã lãng quên. Rời ngũ từ bốn tháng trước, cậu giờ đây chỉ là một thanh niên trong thời kỳ thất nghiệp. Khi thời tiết xấu cậu vẫn sẽ cảm thấy đau nhức, nhưng chân của cậu thì đã khỏi rồi, cơ thể cũng khoẻ mạnh, nên Jeong Taeui muốn từ từ làm một cái gì đó.
“Phải rồi, sao tự nhiên chú lại muốn có con trai? Chú định đưa cháu đi đâu?”
Khi Jeong Taeui hỏi, chú cũng nghiêm túc nở nụ cười.
“Con trai cũng rất tốt. Nói thế nào đi nữa thì chú cần có một đứa được việc. Mấy ngày trước do xảy ra xô xát với những kẻ đến từ chi nhánh Châu Âu nên số lượng thành viên châu Á đã giảm đột ngột. Bây giờ cần điều chỉnh số lượng.”
“…”
“… Đấy là cái cớ, thật ra chú cần một đứa có may mắn.”
Jeong Taeui không nói một lời, đợi đến khi chú ngừng lại. Nếu đây đơn giản là vấn đề về người đứng đầu thì chú không phải cất công tới đây. Như chú đã nói, nếu những kẻ khăng khăng muốn vào nơi đó mà xếp thành hàng thì có thể dài đến nửa kia trái đất.
Nhưng nếu cần một người may mắn thì Jeong Taeui không thể. Đây cũng là chuyện mà chú cũng biết.
“Nửa năm sau giám đốc chi nhánh của chú sẽ gia nhập chi nhánh châu Mỹ. Nên giờ mới nói, có hai vị thứ trưởng đang âm thầm tranh giành vị trí này. Tóm lại, cấp trên của chú muốn ngồi vào vị trí này nên chú phải giúp ngài ấy. Dù thế nào, chú muốn giúp cấp trên của mình đạt được chức vụ này. Nói cách khác, trong vòng sáu tháng tới, nội bộ chi nhánh sẽ xảy ra tranh đấu gay gắt, lúc này sẽ xuất hiện nhiều thủ đoạn bỉ ổi. Bởi vậy chúng ta cần một cấp dưới đủ may mắn để có thể tồn tại lâu dài.”
“Nhưng vận may của cháu không được tốt cho lắm.”
“Ừm, thay gà lôi bằng gà, thế nào?”1
1. Thành ngữ trong tiếng Hàn, nghĩa ẩn dụ: Khi không có thứ mình cần có thể thay bằng một thứ gần giống vậy. Nguồn: violet9509.blogpost.com
“Thế nào cái gì chứ? Có ai mà thấy vui khi nghe mình là gà thay vì gà lôi.”
Dù Jeong Taeui đã trả lời một cách thẳng thừng, nhưng bản thân những lời này không khiến cậu cảm thấy quá khó chịu. Nếu nói Jeong Jaeui là một con “gà lôi”, vậy gọi bản thân là “con gà” đã là cảm kích lắm rồi. Bởi vì Jeong Jaeui là một người vô cùng xuất sắc.
Jeong Taeui chỉ có thể nghe hiểu một nửa lời của chú. Cậu hiểu nửa còn lại là “Nếu bị cuốn vào thì mệt lắm đây.”
“Phe phái đấu đá”, ở quân đội cũng có thuật ngữ như vậy. Bởi vâỵ giờ đây nhìn từ góc độ của Jeong Taeui mà nói, nơi của chú không khác gì cái môi trường quân đội mà cậu không muốn quay lại.
“Chú ở chi nhánh châu Á sao?”
“Ừ.”
“Nếu muốn vào nơi đó, người may mắn hơn cháu, có năng lực hơn cháu, nếu đi tìm sẽ thấy nhiều như sao trên trời vậy. Có thể hái một cái bất kỳ.”
“Chú đã tiết lộ cho cháu hết bí mật nội bộ rồi, cháu nghe xong thì không thể trả lời chú như vậy được.”
“Bí mật gì chứ? Dù gì đây cũng là bí mật đã được công khai. Chú cố gắng chiến đấu cho tốt nhé.”
Jeong Taeui hươ tay, đứng dậy ý nói “Kết thúc câu chuyện”, bắt đầu thu dọn bát đĩa trống. Lúc này chú đột ngột giữ lấy cổ tay Jeong Taeui, cậu tặc lưỡi. Nhìn dáng vẻ nom chân thành của chú, thật khó mà khước từ.
“Chú à… sao chú lại thế này chứ. Thực sự cháu không được mà.”
Jeong Taeui thở dài một hơi, lẩm bẩm. Thấy vậy chú nghiêm túc hỏi.
“Nói xem tại sao không được, nếu có thể chấp nhận được, chú sẽ tìm người khác.”
“Chú biết mà.”
“Ừm…?”
Thật sự không biết rốt cuộc người đàn ông này nghĩ gì. Chỉ dựa vào lời nói của chú để phán đoán, thì không có lý nào người này nên là Jeong Taeui mà là Jeong Taeui mới phải. Chẳng lẽ chú không biết người như cậu thì có nhan nhản sao?
“Chú, đầu tiên là cháu ghét quân đội. Cháu ở cái nơi độc tài chuyên chế khép kín đó đã là quá đủ rồi.”
“Chỗ bọn chú không phải quân đội, nhưng hoạt động rèn luyện thể chất sẽ khó hơn một chút. Hệ thống phân cấp và quản lý nội bộ bên trong cũng khác với quân đội. Tuy nhiên do bọn chú phải thường xuyên xử lý những vấn đề cơ mật nên có lẽ sẽ xử lý một số chuyện bí mật hoặc lặt vặt, nhưng nơi đây không tồn tại chủ nghĩa độc tài. Nếu cháu tham gia thì cấp trên của cháu sẽ bao gồm một quản lí và hai sĩ quan cùng sáu sĩ quan huấn luyện, còn lại đều là đồng nghiệp cùng cấp bậc. Vậy nên, còn lý do nào khác không?”
“… Sức khoẻ của cháu không tốt.”
“Chú biết cháu đã hồi phục lại rồi.”
“Chỉ là không phải đến bệnh viện thôi. Nếu hôm nay thời tiết xấu thì đầu gối của cháu sẽ nhức mỏi, cơ thể cũng sẽ đau nhức.”
“Trong đó có ai mà không như vậy, đều bị ăn một hai phát đạn, bị đánh gãy vài cái xương ấy chứ. Được rồi, giờ còn lý do nào nữa không?”
“Cháu không hề phù hợp với yêu cầu của chú, năng lực lẫn vận may của cháu đều ở mức bình thường.”
Chú lại nhăn mày một lần nữa, tế nhị nhìn Jeong Taeui, sau đó từ tốn nói.
“Không phải, chú chỉ cần một người có thể hoàn thành tốt công việc được giao phó mà lại tồn tại được lâu. Chú vẫn luôn cảm thấy chú rất hiểu cháu, Taeui ạ. Dù vậy chú vẫn tham khảo ghi chép về cháu từ khi còn ở trường sĩ quan cho tới dạo đây. Taeui à, cháu sở hữu một thứ quan trọng nhất có thể giúp cháu sống sót bình yên vô sự.
“Là gì ạ?”
“Năng lực quan sát.”
“…”
Tưởng rằng câu chuyện sẽ được tiếp tục một cách nghiêm túc, thế mà đột nhiên xuất hiện một từ sai trái. Không biết tại sao, người đang lắng nghe những lời khen ngợi như Jeong Taeui cảm thấy bất lực.
“Chú… Năng lực quan sát gì cơ? Cái này…”
“Sao nào? Cháu thất vọng sao?”
“Thay vì thất vọng thì thà nói là thực sự thất vọng.”
Jeong Taeui chậm rãi lắc đầu, lẩm bẩm. Chú thấp giọng cười.
“Không có gì phải thất vọng. Những kẻ đặc biệt may mắn như Jeong Jaeui chỉ có một mà thôi. Nhưng đối với hầu hết kẻ phàm trần mà nói, muốn tồn tại được cần phải có năng lực quan sát. Nói cách khác, chính là dựa vào “Cảm giác”. Trong những tình huống khác nhau, dựa vào trực giác của bản thân để phán đoán tình hình có thể quyết định sống chết.”
Giọng điệu của chú trầm xuống, tựa như đang hồi tưởng lại vô vàn những phút giây sinh tử chú đừng trải qua.
Jeong Taeui cũng trầm mặc.
Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Jeong Taeui đã dấn thân vào cái nơi nồng nặc mùi của đám đàn ông trộn lẫn với mùi thuốc súng, nhưng chưa từng quanh quẩn bên ranh giới giữa sự sống và cái chết, không có gì ngoài việc huấn luyện. Chú đã trải qua giây phút sinh tử, cậu thì chưa. Cái chuyện cậu suýt mất mạng cũng không xảy ra ở trong một cuộc chiến khốc liệt như vậy, nó chỉ là những nguy hiểm nhỏ nhặt mà mọi người đều có thể đã từng trải qua mà thôi.
Nhưng cậu dường như hiểu cái “Cảm giác” mà chú nói đến là gì.
“Vậy, lý do tiếp theo là gì?”
“A? Lý do tiếp theo gì cơ?”
“Ngoài ra còn lí lẽ nào khác không?”
Chú vẫy tay ra hiệu nói tiếp, ý của chú là những lời của Jeong Taeui từ nãy đến giờ đều không phải là lý do có thể chấp nhận. Nếu là lý do có thể chấp nhận được thì chú sẽ không phản bác.
Jeong Taeui im lặng nhìn chú, chú cũng đang nhìn Jeong Taeui. Cũng không thúc giục nữa mà từ từ chờ Jeong Taeui mở lời.
Có lúc Jeong Taeui cảm thấy ngạc nhiên với anh trai mình, không phải vì thiên phú hay may mắn của anh, mà anh ấy tựa như không khí quen thuộc đã bám vào da thịt của Jeong Taeui. Đó là lúc cậu cảm thấy anh trai rất hiểu mình một cách bất ngờ.
Dù đã dùng một phần tư thế kỷ để trưởng thành cùng nhau, nhưng bởi vì cuộc sống khác biệt của mỗi người mà không thường xuyên ở cạnh nhau nên hiểu biết về đối phương cũng không nhiều. Anh trai luôn nắm thóp điểm yếu của mình. Thậm chí khi suy nghĩ hay con đường của bản thân Jeong Taeui vẫn còn đang lạc lối, Jeong Jaeui sẽ chỉ ra thứ mà cậu không nghĩ đến. Chính là tình huống như vậy.
Jeong Jaeui cũng tự nhiên nắm bắt được bản chất của một người dẫu không hề có chủ ý quan sát.
Từ phương diện này, chú và anh trai quả thực có điểm tương đồng.
“…”
Dù chưa một lần nói đến, cũng chẳng để lộ dấu hiệu, cũng không thường xuyên gặp chú, nhưng dường như chú đã biết. Hoặc nếu không biết thì chú sẽ không ngạc nhiên khi nghe thấy lời nói của Jeong Taeui.
“… Nếu vào nơi lúc nhúc đám đàn ông thì sẽ rất nguy hiểm.”
Jeong Taeui buồn rầu lẩm bẩm. Nhìn vào khuôn mặt của chú, giống như không nhìn thấy người chú đau cau mày rồi một phút sau mỉm cười như đang lắng nghe chuyện gì thú vị.
“A ha, ai cơ?”
Khi cậu không thể hiểu ngay được câu hỏi của chú, chú lại tiếp tục hỏi.
“Cháu, hay là người ta?”
Jeong Taeui nhíu mày, sau đó trầm ngâm nói.
“Nếu như nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, thì người đó là cháu.”
“Cháu? Lý do? Cháu nghĩ mấy thằng nhóc đó sẽ vồ lấy rồi tấn công cháu sao?”
Jeong Taeui chán ghét nhìn người chú đang vui vẻ nói chuyện. Cuối cùng, cậu lẩm bẩm thở dài như đã bó tay.
“Cháu nghĩ mình sẽ vồ mấy thằng nhóc trong đấy cơ.”
“Không ngờ phạm vi của cháu lại rộng như vậy. Nếu vồ được thì cố mà đè nhé. Dù sao ở đó, miễn là không phải cấp trên của cháu, thì cháu có thể chi phối mọi thứ bằng sức mạnh.”
“Ha, chỉ cần mạnh thì ai có thể vồ lấy bất kì kẻ nào?!”
Taeui không thốt lên lời, chú mỉm cười dang rộng hai tai. Có lúc không biết lời nói của con người này là bông đùa hay là thật.
Chương 2
Đó là một đêm yên tĩnh mà yên bình như bao đêm khác. Anh trai đọc báo một lúc, khi thấm mệt thì đẩy tờ báo sang một bên, nằm trên sàn ngẩn người nhìn lên trần nhà.
Có lẽ khi đó, một tiếng thở dài mệt mỏi đã phát ra từ người anh của cậu. Đột nhiên anh trai đi đến bên Jeong Taeui đang ngồi trên sô pha đọc sách rồi ngồi xuống bên cạnh, bất ngờ nắm lấy ngón út của Jeong Taeui rồi nói.
“Ở chỗ này…” Sau đó giơ ngón út của mình lên rồi nói tiếp, “Chỗ này, ở giữa có một sợi chỉ màu đỏ. Sinh ra cùng ngày cùng giờ, trên cùng một con thuyền, đó là điều đương nhiên, cũng là điều khiến người ta phải bất lực… Kết thúc ở đây đi.”
“… Gì cơ ạ?”
Rốt cuộc đây là ý gì mà lại khiến cho người ta khó thể hiểu được. Dẫu anh trai là một người đang lơ lửng ở nơi mà cậu chẳng thể hiểu nổi, nhưng từ trước đến nay anh trai chưa bao giờ nói với bản thân những lời lẽ kì quặc thế này.
Anh trai không phải người có bộ óc tầm thường, đây là sự thật mà ai cũng biết, nhưng lúc này Jeong Taeui nghi ngờ phải chăng ngay cả bộ não bình thường anh trai cũng không có?
Nhưng giống như mọi khi, anh trai giơ ngón tay thành hình chiếc kéo, ánh mắt điềm nhiên làm động tác cắt đứt giữa ngón tay mình và Jeong Taeui. Giống như cắt đứt sợi tơ nhân duyên vô hình giữa hai người họ.
Sau đó anh trai lại ngước lên trần nhà như chưa hề xảy ra chuyện gì, Jeong Taeui vẫn nhìn không rời mắt vào ngón út, sau đó đột nhiên hỏi.
“Anh… Thật ra anh không thích em sao?”
Hoặc gần đây bản thân đã làm một số chuyện khiến người khác phải buồn, dù đã lục lại trí nhớ nhưng chẳng có vấn đề gì cả. Vấn đề nằm ở đâu? Đã xảy ra chuyện đột ngột gì mà khiến anh trai chợt ăn nói như vậy.
Khi Jeong Taeui hỏi đến vấn về này, anh trai bất ngờ bày ra vẻ mặt “Đang nói điều vô nghĩa gì vậy”.
“Vậy tại sao anh phải…”
Anh trai cứ như vậy kết thúc cuộc đối thoại. Jeong Taeui nghiêng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt anh trai. Dù không biết anh đang nghĩ ngợi gì nhưng ánh mắt cậu ra vẻ không nhìn thấy biểu cảm của anh trai, không nói năng gì, rồi lại đưa mắt sang cuốn sách.
Nhưng nhớ lại, có lẽ câu đó là nói cách nói ngắn gọi của “Vậy tại sao anh lại thích em?”.
Dù giờ đây cảm thấy tò mò, nhưng người duy nhất có thể giải đáp thắc mắc kia đã rời đi không chút chần chừ, để lại lời nhắn “Muốn trải nghiệm điều xui xẻo”.
Xem ra bây giờ, ngay cả việc anh trai rời đi cũng rất may mắn. Anh trai vừa đi không lâu, cái vị khách phiền phức kia đã tới.
***
Cho dù không vui chút nào, nhưng cái vị khách khó khăn lắm mới ghé đến kia lại đang rất đói nên cũng đâu thể bỏ ngoài tai câu nói “Ăn chút gì đi”. Lúc Jeong Taeui đang ăn, trên bàn dọn thêm một bát cơm. Dù khẩu vị đã giảm đi nhiều, nhưng cậu vẫn ngồi xuống bàn ăn đối diện chú.
“Đây là cái cuộc sống khốn khổ gì thế này?”
Nhìn vào bàn ăn bày ra bát cơm lúa mạch cùng hai ba ngụm nước canh nguội ngắt, hai ba món ăn, chú mỉm cười.
“Chú đòi hỏi gì với người thanh niên nghèo khổ xuềnh xoàng này? Quân đội của chú chỉ ăn cao lương mĩ vị sao?”
“Tất nhiên rồi. Cuộc sống trong đó khổ cực quá mà, nếu gạo còn thô như thế thì nội bộ sẽ xảy ra bạo động mất, nhưng đó không phải quân đội.”
“Gì chứ ạ? Nghe chú nói vậy thì nơi đó chẳng khác quân đội. Cảm tưởng còn đáng sợ hơn cả quân đội nữa.”
“Cho dù như thế, kẻ sắng sốt muốn được gia nhập vẫn xếp hàng đến bên kia trái đất. Tên cũng rất kêu, là Tổ chức đào tạo nguồn nhân lực của Liên Hợp Quốc.”
“Ừm… Cháu không thuộc được cái tên dài như vậy.”
“Đã lâu rồi chưa được ăn món ăn đạm bạc như vậy, ngon thật đấy.”, không biết là đang khen hay chê, Jeong Taeui nhìn người chú đang ăn cơm, lại thở dài một hơi rồi cầm thìa lên.
Lúc uống ngụm canh, ánh mắt cậu bỗng dừng lại trên đôi đũa đang chuyển động trước mắt, rất lâu về trước cũng từng nghĩ người đàn ông mày cầm đũa trông đẹp thật, chủ yếu là do tôi tay đang dùng đũa quá đỗi đẹp đẽ. Động tác dùng đũa rất gọn gàng, giống như tay của anh trai.
Jeong Taeui ngẩng đầu nhìn gương mặt của chú, là một vẻ ngoài nhã nhặn, bất kể là nhìn thế nào cũng làm người ta cảm thấy gần gũi. Giống như anh trai vậy, đương nhiên là giống rồi, “Bởi vì về mặt di truyền thì là bố ruột…”
“Giỗ ba năm của anh trai là vào tháng sau, phải không?” Không biết Jeong Taeui đang nghĩ ngợi gì, chú đột nhiên cất lời.
“Vâng, hai mươi âm, chú có đến không?’
“Có lẽ sẽ khó lắm.”
Nhớ lại, lần cuối cùng gặp chú là ở lễ tang của bố. Từ đó trở đi, dù là đám tang hay dịp khác, chú đều không đến, chú là con người vô cùng bận bịu, tôi hiểu chú cũng là bất đắc dĩ.
Đối với Jeong Taeui mà nói, dù con người này là vị khách vừa phiền toái vừa đáng ghét, nhưng thực ra bất kể chú đến quốc gia nào, đến nơi nào đều là nhân vật rất được hoan nghênh.
“Mặc dù không biết khi nào mới có thể trở về, nhưng nếu anh trai quay về, bảo anh ấy liên lạc với chú, được không?”
Nếu là việc gấp, chi bằng chú đích thân gọi người đi tìm, nhưng vẫn phải hỏi han một chút. Đương nhiên, nếu người anh may mắn thấy kết cục không có lợi cho bản thân thì tuyệt đối sẽ không bị phát hiện ra.
“Không… Không còn nhiều thời gian nữa.”
Chú vừa ăn xong một bát cơm, dùng ngón tay xoa xoa khoé miệng, một mình lầm bẩm. Sau đó nhìn chằm chằm vào Jeong Taeui.
Vào giây phút đó, dự cảm chẳng lành bị lãng quên lại lặng lẽ chạy lên sống lưng .
“Jeong Taeui.”
“Chú… Cháu không biết lý do chú đến tìm anh cháu, nhưng cháu và anh trai rất… Chú biết là khác nhau hoàn toàn mà? Dù cho có đặt phương trình hoá học mà anh trai hồi 5 tuổi giải ra trước mặt thì cũng không tài nào hiểu được.” Khi Jeong Taeui đang sững sờ nói, chú lại chớp chớp mắt giống như đang cười, trông rất vui vẻ.
“Vốn dĩ định bàn với cháu, cháu biết một trong hai đứa là con của chú đúng chứ?”
Lời nói thốt ra từ chú là chủ đề mà Jeong Taeui không mảy may nghĩ đến, dù có nói gì cũng sẽ là chuyện không ngờ tới, nhưng cậu hoàn toàn bất ngờ khi chú lại lôi chủ đề này ra trong tình cảnh này.
Jeong Taeui nhìn chú, thở dài một hơi.
“Ừm, không phải một trong hai đứa, cả hai đứa đều là con của chú.”
Đây cũng chẳng phải bí mật, từ khi còn bé đã được nghe tận tai bố nói, lúc hai anh em ở cái tuổi có thể nghe hiểu được, bố để hai đứa trẻ ngồi cạnh rồi dặn dò kỹ càng rằng bản thân bố không thể sinh con, nhờ sự giúp đỡ của chú mới có được hai đứa.
Cũng chẳng có gì thay đổi, bố vẫn là bố, chú vẫn là chú.
Nhưng vào lúc đó bố cũng nói “Nên nếu sau này có một ngày chú nói mấy lời kỳ lạ, có lẽ lời của chú là đúng.” Bố đã nói như vậy với chúng tôi.
tác giả :Creamy Archive
BẢN GỐC: 패션 – YUUJIN
Giây phút tiếng chuông cửa vang lên, Jeong Taeui bỗng sựng lại. Một hạt đậu rơi xuống từ đôi đũa cậu đang cầm trong tay. Hạt đậu đen lăn ra khỏi đĩa chưa đến vài giây rồi dừng để lại một vệt nhớp nháp, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Jeong Taeui dùng đầu đũa gõ nhẹ lên bàn, lo lắng nhìn về phía đại sảnh. Jeong Taeui đã có dự cảm không lành từ lúc nghe thấy tiếng bước chân đi lên cầu thang loáng thoáng chuyền đến.
Không, nói một cách chính xác là từ lúc tỉnh dậy, trong cơn mưa tảng sáng, Jeong Taeui đã cảm thấy khó chịu bởi cơn đau đầu gối. Khi trời đổ mưa đầu gối sẽ thường xuyên bị đau, nhưng vào một ngày đặc biệt đau như hôm nay khiến cậu có cảm giác chẳng lành.
Ở cái tiểu khu cũ nát có tuổi đời sắp hơn hai mươi năm này, chỉ cần có một con mèo bước vào, âm thanh đó sẽ vang vọng dến nỗi cả tòa nhà cũng nghe thấy được.
Vả lại, ở tầng ba bên dưới gác xép, vào thời điểm hơn bảy giờ sáng sớm tinh mơ, Jeong Taeui đã có dự cảm xấu từ giây phút nghe thấy tiếng bước chân đi vào toà nhà và leo lên cầu thang .
Hơn nữa, giây phút tiếng chuông cửa vang lên, linh cảm xấu ấy càng trở lên rõ ràng.
Gần như sẽ chẳng có ai tìm đến căn nhà này. Anh trai cậu rời khỏi nhà từ bốn ngày trước tới giờ đã bặt vô âm tín, trong nhà chỉ còn một mình cậu. Anh trai có chìa khoá nên sẽ không bấm chuông.
… Âm thanh cứng ngắc nặng nề dừng trước cửa khiến cậu đau khổ khôn nguôi.
Tiếng chuông lại vang lên. Tiếng bước chân bộp bộp rồi lại bộp bộp. Đó là âm thanh đã hằn sâu vào trong tâm trí cậu. Âm thanh của ủng quân đội.
Giây phút nghĩ đến từ “ủng quân đội” càng làm cho cậu nảy sinh linh cảm xấu. Lần này tiếng chuông cửa đã vang lên ba, bốn hồi liên tiếp.
Cơm còn chưa nuốt được mấy miếng đã chẳng buồn ăn nữa, buông đôi đũa xuống.
Người đàn ông khiến cho cậu có dự cảm không lành ấy không hề có dấu hiệu chùn bước. Nhớ lại vóc dáng của cái người không gõ cửa cũng chẳng gọi cửa mà chỉ ấn chuông liên tục kia càng khiến cậu cảm thấy khó chịu trong lòng.
Lúc Jeong Taeui bước đến hành lang vén rèm lên rồi mở cửa, tiếng chuông cửa đã vang lên đúng mười hai hồi. Người đang đứng bên ngoài lùi lại một bước khi cửa vừa mở. Thứ phát ra âm thanh sắc bén đó là đôi ủng quân đội sạch sẽ.
Vả lại, từ đôi ủng nhìn lên là bộ quân phục đen sẫm thẳng thớm với kích cỡ hoàn hảo. Nói đúng ra là đồng phục chứ không phải quân phục, nhưng nơi người đàn ông này công tác cũng đâu khác gì quân đội.
Trên cổ áo có cài một huy hiệu nhỏ bằng bạc, thảo nào trông đáng ghét như vậy. Jeong Taeui căm ghét nó như vậy không phải vì cậu muốn cài lên chiếc huy hiệu đó cũng càng chẳng phải bởi cậu không thể đeo được mà là do người đàn ông đeo lên chiếc huy hiệu. Chưa từng có chuyện tốt đẹp gì xảy ra khi người đàn ông đang cài lên chiếc huy hiệu, khoác lên mình bộ đồng phục chính thức này bước vào. Dù từng nói điều này, nhưng đây đã là lần thứ ba hoặc bốn cậu nhìn thấy người đàn ông này mặc đồng phục.
Tháo chiếc găng tay cùng mũ đen xuống. Người đàn ông mỉm cười với Jeong Taeui.
“Lâu lắm không gặp. Gần đây không xảy ra chuyện gì chứ ?’’
Lần cuối cùng gặp người đàn ông này đã là việc tầm ba năm về trước. Trong quãng thời gian đó đã xảy ra rất nhiều chuyện. Cậu suýt nữa chết khi gỡ mìn, trong quá trình phẫu thuật xuất hiện phản ứng thải ghép và lần thứ tư là tự chuốc lấy tội danh giết người. Thậm chí Jeong Taeui đã xuất ngũ khi thời gian đi nghĩa vụ chưa được một nửa.
Jeong Taeui mang vẻ mặt phức tạp nhìn chăm chú người đàn ông ấy một lúc rồi thở dài.
“Có chuyện gì đặc biệt mà chú không biết đâu. Thời gian này chú cũng không liên lạc với cháu, sao tự nhiên lại tìm đến tận cửa vậy? Mời vào.”
Không hiểu sao Jeong Taeui có linh cảm không tốt. Dù không căm ghét chú nhưng khi thấy người đàn ông này mặc bộ đồng phục ấy quay về khiến cậu không được thoải mái. Nhưng nghĩ lại, tám chín phần là đến tìm anh trai nên cũng chẳng phải chuyện gì xui xẻo với bản thân cả.
Dù có như thế, Jeong Taeui bằng tâm thế như thể đang chào đón mầm bệnh vào nhà, vẫn tránh đi. Đôi mắt của người đàn ông bắt gặp khuôn mặt ấy nhưng không hề lộ ra vẻ khó chịu, chỉ khẽ cong lên một cách vui vẻ. Jeong Taeui khóa cửa lại rồi hỏi.
“Chú về từ bao giờ vậy?”
“Hai tiếng tiếng trước. Chú vừa từ sân bay về.”
“Ồ, ra vậy ạ… Nhưng nếu chú liên lạc trước với cháu rồi mới đến thì tốt. Anh trai không có ở nhà đâu ạ!”. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ là lượt thẳng tắp, từng nếp gấp của bộ đồng phục sắc như dao. Chú ngồi trên sô pha với tư thế cứng nhắc sau khi nghe được lời của cậu thì do dự một hồi, rồi đó đưa mắt nhìn cậu.
“Không có nhà sao? Khi nào anh cháu về?”
“Chưa biết ạ. Anh ấy ra ngoài từ bốn ngày trước nhưng không có liên lạc về. Chú về nước để gặp anh cháu đúng không? Xem ra phí công chú phải lặn lội cả quãng đường dài rồi.”
Jeong Taeui ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện người đàn ông, lơ đãng đáp lời.
Anh trai Jeong Taeui là người sống có tính kỉ luật. Giả dụ nếu có việc phải ở bên ngoài một hai ngày, đa phần đều sẽ thông báo ngắn gọi sau đó mới rời đi. Nhưng có lúc anh trai cũng sẽ âm thầm đi mất, không về trong vài ngày liền. Có khi ba bốn ngày sau sẽ trở về, cũng có lúc đi biệt tăm hơn hai tháng trời nên không biết lần này anh trai bao giờ mới quay lại.
Nhưng lần này, có lẽ anh trai sẽ không về trong một thời gian dài. Bốn ngày trước khi chuẩn bị ra ngoài, anh trai đã nói năng một cách kỳ lạ rồi bỏ đi.
“Đời người sống quá may mắn cũng chẳng còn gì thú vị nữa. Anh muốn trải nghiệm sự xui xẻo.”
Nhớ lại câu nói cùng dáng vẻ mỉm cười khó hiểu rồi rời đi của anh trai. Trong chốc lát Jeong Taeui rơi vào trầm tư. Vốn dĩ anh đã là người khó thể nắm bắt, nhưng dẫu cho cậu đã nghiền ngẫm ngụ ý trong lời nói của anh khi đó nhưng vẫn không tài nào lý giải nổi.
Cơ mà…
“A, vậy phải làm sao đây?…”
Nhìn chú có vẻ đang khổ sở lẩm bẩm vừa gõ trán như thể đã gặp phải chuyện phiền phức gì. Jeong Taeui càu nhàu, cái người thích trải nghiệm sự xui xẻo mà vừa hay lại biến mất trước khi vận xui không hẹn mà đến này thì bất hạnh cái nỗi gì? Cho nên cả cuộc đời anh trai sẽ không bao giờ đen đủi cả.
—
Jeong Taeui có một người anh trai sinh cùng ngày cùng giờ. Dẫu có chung nguồn chung cuội nhưng anh trai và Jeong Taeui lại hoàn toàn trái ngược nhau. Anh trai thông minh đến mức khiến người ta phải sợ hãi, thậm chí hai chữ thiên tài cũng khó để hình dung nổi.
Nếu anh trai không phải kiểu người nhàn nhã, ít nhiều có cái tính làm biếng, kiểu người thờ ơ và không có tham vọng với mọi thứ xung quanh, nói cường điệu một chút thì anh trai cũng có thể thổi bay được cả một lục địa trên trái đất.
Trong cái tổ chức đào tạo nguồn nhân lực của Liên Hợp Quốc này, từ phương diện khoa học nhân văn đến khoa học kĩ thuật, thậm chí cả tài nghệ, anh trai đều sở hữu tài năng xuất chúng,
Trái lại, Jeong Taeui lại rất bình thường, nói đúng ra là tốt hơn mức bình thường một chút. Tóm lại, dù làm bất cứ cái gì đều không tụt xuống dưới mức trung bình. Cũng có người nhận xét cậu là người rất xuất sắc tuỳ theo lĩnh vực.
Nhưng nếu nghe được câu “Jeong Taeui rất xuất sắc” thì đó cũng là thành quả nỗ lực của bản thân. Khác với người anh trai chẳng cần tốn công tốn sức mà vẫn đạt được thành công.
Nhưng Jeong Taeui chưa bao giờ ngưỡng mộ anh trai ở điểm này. Dù từng có suy nghĩ sẽ dễ dàng hơn khi có tài năng giống anh trai, nhưng đó không là điều cậu mong muốn. Điểm mà Jeong Taeui ghen tị ở anh trai không phải là đầu óc, tài năng hay năng lực.
Cậu ghen tị vận may của anh trai.
Số mệnh của anh trai Jeong Taeui là Jeong Jaeui tốt đến mức ngay cả bộ não của anh ấy được gọi là thiên tài trong số các thiên tài cũng không thể nào sánh bằng. Vận may của anh trai vô cùng vô cùng tốt, dù có diễn tả bằng việc anh ấy sinh ra đã được chòm sao may mắn chiếu mệnh cũng không đủ.
Dù có bị cuốn vào một vụ tai lại lớn, Jeong Jaeui cũng chẳng hề hấn gì một cách thần kỳ. Vận may của anh trai đã đến mức nào rồi? Thời học sinh, anh ấy chưa bao giờ nhận tiền tiêu vặt, bởi lẽ bản thân anh là người không ham vật chất nên hiếm có chuyện phải cần đến tiền bạc.
Mặc dù không có ham muốn vật chất thực thụ, cũng chẳng cần tiền. Nhưng nếu đột nhiên có việc phải tiêu đến mà lại không mang theo thì Jeong Jaeui có thể mượn người xung quanh vài đồng lẻ mua vé số. Tấm vé đó có thể mang lại cho anh ấy sự may mắn đúng như anh ấy cần.
Luôn là như vậy.
Bên cạnh Jeong Jaeui người sở hữu vận may tuyệt đối trong cuộc sống hàng ngày khiến mọi người phải nghi ngờ thì Jeong Taeui lại trải nghiệm vận may và xui xẻo như những bao người bình thường khác. Sống một cuộc đời như vậy, sẽ là dối trá nếu nói rằng cậu không ngưỡng mộ với vận may của anh trai.
Từ khi còn bé Jeong Taeui đã vô cùng ghen tị với anh trai, nhưng khi lớn lên thì cũng không đến mức như vậy. Nhưng đó cũng chỉ là sự ghen tị thông thường với những thứ mới lạ và đẹp đẽ mà bản thân chẳng thể có được, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Dù chỉ ghen tị như vậy, nhưng đối người chẳng hề ghen tị với bất cứ điều gì như Jeong Taeui mà nói, đây cũng là điều cậu ghen tị duy nhất.
Tuy có lúc rất ngưỡng mộ, cũng có lúc rất ghen tị, dù thế nào đi nữa Jeong Taeui vẫn rất yêu quý anh mình.
Anh trai rất thông minh, khả năng vận dụng não bộ cũng rất tốt, hơn nữa cũng rất may mắn. Tính tình cũng không quá tệ. Dẫu có vô tâm, khó đoán, sáng nắng chiều mưa, nhưng với kẻ làm anh mà nói đó lại là điều quá đỗi bình thường. Anh cứ ấm áp và đáng tin cậy như thế .
Đúng là quan hệ giữa anh em bọn họ rất hoà hợp… Dù đã sống cùng nhau hơn hai mươi năm nhưng hiểu biết của cậu về anh vẫn có chút mơ hồ, có lẽ những thiên tài đều khó hiểu như vậy.
Cũng có lẽ anh trai không thích mình cho lắm.
Bốn ngày trước, vào trước đêm anh trai rời đi.
Như thường lệ, Jeong Taeui liếc nhìn những bản thiết kế phức tạp mà chẳng tài nào hiểu được. Thi thoảng nghĩ lại, anh trai thích mang theo bên mình những thứ đại loại như tờ công thức hoá học hay hình ảnh về mô hình phân tử. Cậu nhớ lại, dù cho bản thân có đi đến bên hay đi ngang qua thì anh trai cũng không hề nhận ra.
Jeong Taeui nhìn vào dãy công thức hóa học và các con số xa lạ đang la liệt rồi nghĩ “Anh lại đến một thế giới xa lạ nào rồi”.
Cậu ngồi trên chiếc ghế sô pha bên cạnh, lật quyển sách về chủ đề nhân văn thông thường mà bản thân có thể hiểu được.
Tin nhắn đã gửi thành công
Cảm ơn bạn đã để lại thông tin
Chúng tôi sẽ liên hệ với bạn trong thời gian sớm nhất
Thông báo sẽ tự động tắt sau 5 giây...