y phủ che thiên

 




chap sau

 

Truyện Y Thủ Che Thiên của Mộ Anh Lạc, là tác phẩm được coi là hay nhất từ xưa đến nay. Câu chuyện bắt đầu từ một cô nàng Mộ Chỉ Ly - một thiên tài y học ở thế kỷ 21.

Đột nhiên một ngày nàng trở về quá khứ xa xôi, đó có một Mộ Chi Ly khác. Mộ Chỉ Ly, tam tiểu thư của Mộ gia Thiên Huyền Đại Lục, thân thế hiển hách, nhưng lại nổi tiếng với khuôn mặt xấu xí và vô dụng. Mộ Chỉ Ly thấp kém, một thân võ học thiên phú lại bị người đầu độc mà áp chế, dung nhan hơn người lại thành xấu nhan. Ngạo nghễ Mộ Chỉ Ly, không có người trị được cho nàng, chính nàng tự trị liệu. Khi châm biếm cùng nhục mạ như thủy triều đánh úp lại, khi khinh miệt cùng hèn mọn chỉ về phía nàng, nhưng không ai biết, trong bất tri bất giác, Mộ Chỉ Ly đã âm thầm lột xác.

Xem nàng như vậy làm sao ở trong gia tộc đề cao lực ảnh hưởng của chính mình, làm sao ở Thiên Huyền Đại Lục này nhấc lên một mảnh gió lốc.

 

Y Thủ Che Thiên       Quyển 1 - Chương 1: Tỷ thí

 


Thế kỷ hai mươi mốt, đại học viện y Bắc Kinh.

Một người đàn ông khoảng chừng sáu mươi tuổi đang đứng ở trên bục giảng chậm rãi nói. Uông Phong Tề, tốt nghiệp đại học khoa trung y của Trung Quốc, rồi sau đó ôm theo tấm lòng nhiệt tình với trung y, khắp nơi tìm kiếm và bái phỏng các vị danh y lui tới trong trường học, cuối cùng tập hợp tất cả các trường phái, tạo nên thành công của bản thân, làm nghề y bốn mươi năm, có thể nói là Thái Sơn Bắc Đẩu trong giới trung y của Trung Quốc.

Ban đầu đại học Bắc Kinh vì mời ông sau khi về hưu đến trường đại học dạy học đã hao tốn rất nhiều khí lực, chuyện này cũng từng ầm ĩ một thời ở trên báo chí, rồi sau đó rất nhiều nhóm thanh niên nhiệt tình yêu thích y học lấy mục tiêu thi vào đại học Bắc Kinh để nghe vị lão nhân này giảng bài.

” Trung y chúng ta chú ý nghe, thấy, hỏi, sờ, cùng Tây y rất khác biệt, học tập trung y, làm cho chúng ta có thể theo bề ngoài đặc thù của cơ thể con người biết được họ đã xảy ra vấn đề, đây cũng là chỗ khiến người ngoại quốc cho rằng trung y chúng ta là thần kỳ, mà trung y tuyệt kỹ thần kỳ hạng nhất chính là thuật châm cứu.

Lúc tây y ra đời, chuyện thứ nhất chính là gây tê, nhưng mà tổ tiên Hoa Đà của chúng ta đã sớm nghiên cứu chế tạo ra, được xưng là ma phí tán. Nhưng mà, châm cứu cũng thì càng thêm đơn giản thần kỳ, chỉ cần cho bệnh nhân châm một ngân châm, bệnh nhân sẽ không có tri giác gì, so sánh mà nói, trung y chúng ta vẫn có rất nhiều ưu điểm .”


Ngay tại lúc vị lão nhân quyền uy trong giới y học này đang nói chuyện say sưa, thì Mộ Chỉ Ly đột nhiên đứng lên, nói: “Giáo sư, tôi có việc đi trước .” Nói xong, còn không đợi Uông Phong Tề trả lời đã chuẩn bị nhích người rời đi.

Nguyên bản nghĩ Uông Phong Tề đứng hàng đầu giới trung y, nên tò mò tới đây nghe một chút, nói không chừng sẽ tìm được chút ít thông tin có giá trị gì đó, không nghĩ tới sau khi đến đây lại làm cho cô thất vọng, nhàm chán vô cùng, mấy thứ này lúc cô bốn tuổi cũng đã biết rồi.

Trung y bác đại tinh thâm, cũng không phải dựa vào miệng lưỡi nói suông, mà cần nhờ thao tác thực tế, đối với lý luận dạy học suông như thế, người học căn bản là học không được cái gì, cho dù có thi đậu được 100%, thì đi ra ngoài cũng hoàn toàn không đảm đương nổi một vị trung y xuất sắc, cô lại không có chút hứng thú.

Uông Phong Tề có thể đạt tới thành tựu hôm nay, ở trên quốc tế lại được khen ngợi như thế, cho dù ở mặt ngoài khiêm tốn, nhưng trong lòng cũng là cực kỳ kiêu ngạo, người bình thường muốn nghe ông ta giảng bài đều nghe không được, nhưng cô gái này lại nói có việc phải đi trước? Hơn nữa nhìn biểu tình nhàm chán trên mặt cô gái kia, hiển nhiên là cảm thấy khóa học của mình buồn tẻ mà lựa chọn rời đi, lập tức trong lòng cũng có chút tức.

“Bạn sinh viên này, nếu như bạn đang học tập trung y, thì nên nhiệt tình yêu thương nó, lấy thái độ của bạn hiện tại, bạn cảm thấy bạn có thể học được tốt trung y bác đại tinh thâm của chúng ta sao? Thái độ không có trách nhiệm như vậy, cũng liền chứng minh bạn đối với người bệnh của bạn cũng không chịu trách nhiệm, tôi đối với tiền đồ của bạn thực lo lắng.”

Nghe lời nói của người đàn ông lớn tuổi này, hai trăm sinh viên ở đây đồng loạt nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, cảm nhận được ánh mắt khinh thường của mọi người, sắc mặt Mộ Chỉ Ly cũng không có chút biến hóa.

Một đôi mắt tràn ngập cơ trí không chút úy kỵ chống lại Uông Phong Tề: “Giáo sư, tôi kính ông vì ông là một vị thầy giáo, nhưng mà ông như vậy không khỏi quá mức cậy già lên mặt đi? Nói thực ra, ông dạy những thứ này, tôi đều đã học rồi, trung y là chú trọng thực tiễn, nói miệng như vậy còn không bằng tôi trực tiếp trở về đọc sách cũng được.”

Trên mặt Mộ Chỉ Ly tản ra ánh sáng tự tin, không phải cô cao ngạo, cô nói là sự thật, đối với lĩnh vực trung y mà mình giỏi nhất, cô hoàn toàn có tư cách nói lời này.

“Tôi cậy già lên mặt?” Uông Phong Tề không nghĩ tới này cô gái này còn dám nói chuyện đối với ông như vậy: “Nếu như vậy, tôi sẽ kiểm tra bạn một chút, nếu như bạn có thể trả lời vấn đề của tôi, về sau giờ học của tôi bạn muốn tới thì tới, không muốn tới cũng không cần tới, tôi vẫn cho bạn đạt tiêu chuẩn, thế nào?”

Mộ Chỉ Ly nghe Uông Phong Tề nói vậy, nguyên bản cô chuẩn bị trực tiếp rời đi, nhưng mà nghe nói như thế khóe miệng lại dấy lên một chút độ cong: “Tốt, đây là chính ông nói .” Một ván này, cô thắng chắc rồi!


Loại chương trình học nhàm chán này cô xác thực không muốn tới nghe, có thời gian đến đây còn không bằng tự mình làm nghiên cứu, cô thực hoài nghi vị giáo sư này y thuật có tốt hơn chính mình không.

“Liền lấy một bạn nam sinh này làm đề, bạn có thể nói xem anh ta bị bệnh gì và phương thuốc chữa bệnh cho anh ta không?” Uông Phong Tề trong lòng âm thầm đắc ý, nếu là nói muốn chú trọng thực tiễn, tôi liền với khảo thực tiễn với cô, ông nhìn ra, Mộ Chỉ Ly bất quá chỉ là một người trẻ tuổi mới ra đời, nắm giữ một chút điểm da lông trong trung y thôi cũng không thể so sánh với thiên hạ đệ nhất là mình.

Cả lớp ồ lên, đề mục này không khỏi cũng quá khó khăn, bọn họ đều là sinh viên mới nhập học không lâu, ngay cả nguyên liệu thuốc cũng chưa nhận thức đầy đủ, làm sao có thể xem bệnh cho người ta còn đưa ra phương thuốc?

Nhìn Uông Phong Tề cố ý làm khó dễ, Mộ Chỉ Ly cũng không thèm để ý, trực tiếp đi tới trước mặt bạn sinh viên kia, một bên bắt mạch, đồng thời còn đánh giá biểu hiện ngũ quan của anh ta.

Động tác kia thành thạo, bộ dáng nghiêm túc nhìn, khiến trong tâm mọi người đều sinh nghi hoặc, chẳng lẽ cô thật sự biết sao?

Lúc cô xem thấy trong mắt người bệnh tơ máu màu hồng cùng khóe miệng khô nứt và có đốm lở, trong lòng liền hiểu rõ, buông lỏng cổ tay của bạn nam sinh này ra, trực tiếp từ trong túi lấy ra bút cùng giấy.

Mà Uông Phong Tề sau khi Mộ Chỉ Ly xem mạch xong cũng kéo cổ tay của nam sinh kia bắt mạch, đồng dạng rất nhanh viết ra phương thuốc.

Hai người nhất so sánh, Uông Phong Tề đều nở nụ cười.

“Banh mở là phương thuốc đại thừa khí thang. Bất quá, bỏ thêm mấy vị uy linh tiên dược phẩm. Nhưng mà phương thuốc của bạn không khỏi quá mạnh một chút, đại thừa khí thang nguyên bản còn có tác dụng thông lạc điều khí, bạn lại bỏ thêm mấy vị tiết dược, vậy không phải là càng không thể vãn hồi sao?”

Tất cả sinh viên nguyên bản còn khinh thường Mộ Chỉ Ly, nhưng mà hiện tại lại nhìn giáo sư cùng cô đang thương lượng phương thuốc, bọn họ cũng là như lọt vào trong sương mù hoàn toàn nghe không hiểu.


Mộ Chỉ Ly lại lạnh nhạt giải thích nói “Uy linh tiên có tác dụng thông kinh lạc, điều khí. Lấy cái này có thể đến thúc đẩy dược lực đại thừa khí thang. Dược lực phát huy tác dụng, bài tiết tự nhiên cũng liền thông .”

“Giáo sư, ông mở phương thuốc cùng tôi không khác biệt lắm, nhưng mà hiệu quả phương thuốc của tôi nhanh hơn, lấy phương thuốc của ông thì điều dưỡng cũng phải mười ngày nửa tháng đi, hiện tại thời đại thay đổi nhanh như vậy ai có thể đợi mười ngày nửa tháng chứ?”

Mộ Chỉ Ly hiện tại đối Uông Phong Tề cũng có một chút nhìn với cặp mắt khác xưa, có thể có được danh tiếng hàng đầu như vậy, trong bụng thật là có chút kiến thức, chẳng qua là tính tình hơi bảo thủ, không biết biến hóa, nếu không tất nhiên có thể làm tốt hơn.

“Giáo sư, đề thi này ông thua, nhớ kỹ những lời nói của ông.” Nói xong, Mộ Chỉ Ly cầm sách vở tự tin bước ra khỏi phòng học.

Sau khi Mộ Chỉ Ly rời đi, Uông Phong Tề đột nhiên vỗ đùi “Dược hiệu mặc dù mạnh, lại có thể đưa đến công dụng ngoài dự đoán. Nhân tài a.” Nhưng mà Mộ Chỉ Ly cũng đã không nghe thấy.

Một ván này, Uông Phong Tề hắn thua tâm phục khẩu phục.

Giờ phút này toàn bộ phòng học đều sôi trào , tỷ thí vừa rồi bạn sinh viên kia thế nhưng thắng? Không khỏi bất khả tư nghị, tất cả mọi người lại nghị luận cô gái thanh lệ thoát tục kia lại có y thuật siêu quần.Trong thời gian ngắn ngủi, tên của Mộ Chỉ Ly đã truyền khắp toàn bộ đại học Bắc Kinh

chap sau

                                                              

chap trước

    Quyển 1 - Chương 5: Cứu Người

      Mộ  Chỉ Ly một đường đi lên trên núi, trên núi này nghĩ đến một ít dược liệu đơn giản
 vẫn phải có, dù sao hiện tại cần cũng không phải dược liệu trân quý gì .Điểm này Mộ Chỉ Ly
 cũng rất buồn bực, dược liệu này chỉ cần đi cửa hàng bán thuốc lập tức có thể mua được,
 nhưng mà lúc trước cuộc sống của Mộ Chỉ Ly quá mức thê lương, tuy nói lấy thân phận
 của nàng, hàng tháng Mộ gia cũng cho nàng một ít kim tệ, nhưng mà kim tệ hàng tháng 
của nàng đều bị người khác cướp đi, cho nên hiện tại nàng có thể nói là không một đồng xu 
dính túi, ngay cả cơm cũng phải dựa vào Mộ Hàn Mặc đưa tới. Đối việc này, 
    nàng cũng không phải quá thương tâm, dù sao điều này cũng đã muốn trở thành lịch sử, về 
sau loại sự tình này tuyệt đối sẽ không phát sinh ở trên người Mộ Chỉ Ly nàng. Một lúc lâu sau,
 Mộ Chỉ Ly 

đã tìm đủ dược liệu, cũng may nơi này mặc dù không phải thế kỷ hai mươi mốt, nhưng mà 
dược liệu cũng giống nhau, không có gì khác biệt lớn, hơn nữa nơi này dược liệu phong phú 
hơn nhiều, mấy thứ dược liệu đơn giản này cơ hồ đều có thể dễ dàng thấy được. 
“Đợi đem vết thương trên người chữa khỏi, trước hết phải nghĩ biện pháp kiếm kim tệ, 
nếu không thì chuyện gì cũng đều làm không được a. Còn phải đặt một bộ ngân châm
 theo yêu cầu, không có nó mình luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.
  ” Mộ Chỉ Ly vừa đi vừa nói chuyện, từ nhỏ đến lớn, ngân châm chưa bao giờ rời khỏi nàng,
 nàng am hiểu nhất chính là dùng ngân châm, nếu không có ngân châm sẽ làm cho nàng
 không có cảm giác an toàn.
Trên núi cũng không có người nào, Mộ Chỉ Ly
cũng là yên tâm lớn mật tiêu sái, nhưng mà ngay tại lúc nàng
mới vừa đi đến chân núi, phương xa truyền đến tiếng vang, cùng với
tiếng nữ nhân kinh hô “Đệ đệ, đệ làm sao vậy?”
Đến gần nhìn thấy, là một đại đội nhân mã, có hộ vệ, có xe ngựa
xem ra hẳn là một ít đệ tử của đại gia tộc. Mà phía trước, một thiếu niên
chừng mười tám tuổi giờ phút này đang té trên mặt đất, mà bên người
có một đám người vây quanh, lo lắng hỏi tình huống. Nhìn thấy có người
phát bệnh, là thầy thuốc Mộ Chỉ Ly tự nhiên là có chút tò mò, đi đến gần
mới thấy, thiếu niên kia đang khó thở, môi tím tái, toàn thân run rẩy.
Chỉ liếc mắt một cái, Mộ Chỉ Ly liền nhìn ra là thiếu niên lên cơn hen suyễn
. Nhưng mà ngay tại lúc Mộ Chỉ Ly đang đánh giá,
thì trong đó có một nữ nhân nhìn như nha hoàn lại tức giận nói
“Tránh ra tránh ra, đừng ở chỗ này vướng bận?” Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly
vốn chuẩn bị rời đi cũng dừng bước: “Các ngươi cứ tiếp tục như vậy,
đợi một lát, vị thiếu gia này phỏng chừng sẽ mất mạng.
” Nghe vậy, thiếu nữ ước chừng hai mươi tuổi cũng đem ánh mắt

chuyển qua trên người Mộ Chỉ Ly. Thấy Mộ Chỉ Ly mặc một bộ quần áo

mà ngay cả hạ nhân cũng không mặc, trên quần áo có mấy mảnh vá,

thấy như thế nào cũng đều thê thảm, nhưng cũng may quần áo

còn có vẻ sạch sẽ. Nhưng mà khuôn mặt kia cũng có chút dọa người

, nếu là bình thường phỏng chừng nàng ngay cả liếc mắt cũng không thèm

nhìn một cái, nhưng mà tình huống bây giờ khá đặc biệt :

“Ngươi biết cách cứu đệ đệ của ta sao?” “Ta biết hoặc không biết,

có quan hệ gì đến ngươi đâu?” Đạm mạc mở miệng, tuyệt đối không để ý.

Lâm Thanh Âm tâm thần có chút hoảng hốt, không biết vì sao từ trên ngươi

cô gái ăn mặc rách rưới không chịu nổi này lại có thể cảm nhận được

một loại khí chất ngạo nghễ, giọng nói đạm mạc, biểu tình thờ ơ,

nhất là sự cơ trí trong mắt kia, khó có thể khiến mọi người đem bộ dáng hiện

tại của nàng liên hệ cùng một chỗ. Không tự chủ được, Lâm Thanh Âm

liền đem cô gái trước mặt này cao thấp đánh giá một lần:

“Vị cô nương này, cầu xin ngươi cứu cứu đệ đệ của ta, vô luận ngươi

muốn thù lao gì, nếu có thể cho ta tuyệt đối sẽ không chối từ.

” Nghe nói như thế, Mộ Chỉ Ly cũng giao động, hiện tại nàng cần nhất

chính là kim tệ, nếu hiện tại có được thì chắc chắn sẽ làm cho

kế hoạch của nàng rút ngắn đi rất nhiều:”Tốt, ta cứu đệ đệ của ngươi,

một trăm kim tệ.” Lời nói ra là khẳng định,

mà không phải ngữ khí thương thảo. Lâm Thanh Âm nghe nói như vậy

cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Không thành vấn đề, liền nhờ cậy ngươi.

” Chợt cầm một túi tiền đưa cho Mộ Chỉ Ly.

Mộ Chỉ Ly cũng không có xem xét, mà trực tiếp để vào trong lòng,

nàng tin tưởng lấy thân phận đối phương sẽ không lừa nàng: “Còn có

, làm cho nữ nhân này phải xin lỗi ta.” Mộ Chỉ Ly chỉ vào nha hoàn

nói nàng vướng bận lúc trước. Tiểu Thúy nghe thấy lời của Mộ Chỉ Ly,

lập tức cực kỳ tức giận, lúc chuẩn bị đáp lời, thì Lâm Thanh Âm lại

mở miệng: “Tiểu Thúy, mau xin lỗi.” Thấy Lâm Thanh Âm đã lên tiếng,

Tiểu Thúy cũng chỉ có thể nghẹn một bụng tức giận nói” “Thực xin lỗi.

” Mộ Chỉ Ly cũng lười nhìn tiểu Thúy liếc mắt một cái, trực tiếp đi đến

trước mặt thiếu niên, hành động như vậy lại làm cho Tiểu Thúy

tức đến không nhịn được:”Các ngươi hết thảy đều tránh ra,

vây quanh ở bên người hắn như vậy, đối với hắn không có lợi.”

Nghe vậy, mọi người đồng loạt nhìn về phía Lâm Thanh Âm,

sau khi thấy Lâm Thanh Âm gật đầu mới đều tản ra, nhưng ánh mắt

vẫn chú ý, muốn nhìn xem đến cô gái đột nhiên xuất hiện sẽ dùng biện pháp

gì. Mộ Chỉ Ly làm cho thiếu niên nửa nằm, nâng đầu của hắn lên,

khiến cho hai cánh tay của hắn nâng lên, thấy quần áo trên người thiếu niên

mặc thật chật, liền đưa tay cởi bỏ quần áo của hắn. “Ngươi làm gì?”

Nhìn thấy hành động của Mộ Chỉ Ly, Tiểu Thúy vội vàng hô. Mộ Chỉ Ly

nâng mắt, nhíu mày nói: “Ta làm cái gì, ngươi không nên xen vào,

nếu ngươi không muốn cứu thiếu gia nhà ngươi, ta sẽ chiều theo.

” Nói xong, liền không hề quản bọn họ. Nếu như mình có mang theo ngân

châm mà nói, chỉ cần châm mấy châm, có thể trị được bệnh hen suyễn này,

chỉ tiếc hiện tại không có, một bên cứu trị, Mộ Chỉ Ly một bên quyết định

đợi lúc trở về phải đi đặt một bộ ngân châm, nếu không làm chuyện gì

đều không có phương tiện. “Thả lỏng, dựa theo lời ta nói mà làm.

Dùng miệng thở ra, dùng mũi hít vào, dồn khí đan điền, tận khả năng hít sâu

.” giờ phút này thiếu niên kia đã muốn hô hấp không thông, vì thế

phải để hắn làm theo lời nói của chính mình.

Lâm Thanh Tuyền nhìn cô gái trước mặt, tuy rằng diện 

mạo có điểm dọa người, nhưng mà 
lại có ma lực làm cho người ta bình tĩnh, hắn không tự

 giác mà làm theo lời của nàng,đồng thời tình trạng của chính mình

 cũng càng ngày càng tốt. Lâm Thanh Âm đứng 

ở một bên nhìn tình huống đệ đệ của mình đã tốt hơn, 

trên mặt cũng lộ vẻ vui sướng.

Sau khi xử lý tốt, Mộ Chỉ Ly vỗ vỗ tay đứng lên, Lâm Thanh Tuyền

vẻ mặt cảm kích “Cảm tạ cô nương có ân cứu mạng. Không biết cô nương

họ gì? Lần sau có cơ hội nhất định đăng môn bái phỏng nói lời cảm tạ.

Mộ Chỉ Ly cũng lắc đầu: “Ta cứu ngươi, các ngươi trả thù lao cho ta,

huề nhau, không cần nói lời cảm tạ.” Chợt ánh mắt chuyển hướng về

phía Lâm Thanh Âm “Không có việc gì nữa, ta cáo từ trước.” Nói xong,

Mộ Chỉ Ly cũng không nhìn đại đội nhân mã này, lưu cho mọi người

một bóng dáng tiêu sái, sau đó liền rời đi

Lấy ra túi tiền trong lòng, nhìn trong đó tràn đầy kim tệ: “Hiện tại ta

cũng không xem như người nghèo đi, lúc trước tiền hàng tháng

chỉ có một kim tệ, hôm nay buôn bán lời một trăm kim tệ, thật sự

là không tệ.” Sau khi trở về, liền điều tra một phen

chính mình rốt cuộc vì sao không thể tu luyện thiên lực, theo trí nhớ

trong khối thân thể này, nàng chỉ biết là thân thể của chính mình

không thể trữ thiên lực, cho dù hấp thu thiên lực cũng sẽ ở trong

khoảng thời gian ngắn mà biến mất, nhưng mà nàng là thần y a,

cứu người khác còn được, chẳng lẽ lại không trị được cho chính mình sao?


Y Thủ Che ThiênQuyển 1 - Chương 6: Trúng Độc

Mộ Chỉ Ly lúc trở về thuận tiện đi đến chỗ thợ rèn, từ ngoài cửa đã nghe thấy bên trong truyền ra từng trận tiếng búa nện trên sắt. Đi vào trong nháy mắt liền cảm giác được độ ấm tăng lên không ít.

“Vị cô nương này, ngươi muốn mua cái gì sao?” Người nói chuyện là một vị đại thúc chừng bốn mươi lăm tuổi, trên thân trần trụi, lộ ra cơ bắp rắn chắc, đầu đầy mồ hôi nóng, hiển nhiên vừa rồi người gõ búa là hắn.
“Đại thúc, tôi muốn nhờ thúc giúp tôi làm một bộ ngân châm.” Lúc này trên mặt Mộ Chỉ Ly đã che khăn, nàng biết thanh danh của bản thân mình ở La Thiên thành, nàng trèo tường đi ra, đương nhiên không thể giương cờ giống trống.
“Không biết là bộ dáng ngân châm gì?” Đối với yêu cầu của Mộ Chỉ Ly, nhưng đại thúc kia thật ra cũng không có lộ ra thần sắc kinh ngạc gì, dù sao hiện tại muốn tạo ra một cái như thế cũng có thể.
“Ta cần một bộ ngân châm, dài ngắn không giống nhau, phân biệt là…” Mộ Chỉ Ly đem ngân châm nàng dùng trước kia độ dài lớn nhỏ miêu tả tỉ mỉ, từng cái từng cái nhất nhất nói ra.

Nghe xong miêu tả của Mộ Chỉ Ly, trên mặt đại thúc kia cũng là lộ ra một chút kinh ngạc: “Ngân châm này là lần đầu tiên nghe nói, không biết cô nương có thể nói cho ta biết nó dùng để làm gì?”
Mộ Chỉ Ly thấy vị đại thúc này vẻ mặt phúc hậu, trong lòng cũng rất có hảo cảm, lập tức cũng không giấu diếm: “Ngân châm này dùng để chữa bệnh?”

“Chẳng lẽ cô nương là dược sư?” Đại thúc thần sắc lập tức trở nên cung kính rất nhiều, thắt lưng nguyên bản thẳng cũng thoáng cong vài phần.

Mộ Chỉ Ly không nghĩ tới thái độ của đại thúc thế lại có biến hóa lớn như vậy, bất quá như vậy cũng là không sai “Ta cũng bất quá biết được da lông mà thôi, không coi là dược sư.”

Thấy Mộ Chỉ Ly đã khẳng định cách nghĩ của mình, đại thúc lại cung kính thêm vài phần, nhưng mà nhìn quần áo trên người nàng có chút quái dị, chợt lắc lắc đầu, có lẽ đây là sở thích của người ta cũng không chừng, thân phận dược sư tôn quý mọi người đều biết, một tiểu cô nương còn trẻ tuổi như vậy có thể trở thành dược sư, tất nhiên nhất định có bối cảnh.

“Cô nương, ngân châm này ngày mai cô tới lấy được không? Ta cần chuẩn bị một ít nguyên liệu.”

“Tốt, vậy thì ngày mai ta tới lấy, đại thúc, nếu như có thể, có thể giúp ta làm thêm mấy bộ nhé, ta đều cần dùng.”

“Được rồi.”

Sau khi làm xong chuyện này, Mộ Chỉ Ly mới về tới Mộ phủ, không người tới tiểu viện này thủy chung không người nào biết nàng từng đi ra ngoài.

Hôm sau, Mộ Chỉ Ly tới chỗ thợ rèn lấy ngân châm, vô luận là chất lượng hay là phương diện khéo léo đều là nhất đẳng, cùng ngân châm nàng trước kia sử dụng cũng không khác biệt gì. Trong lòng cũng thầm than, vị thợ rèn này tay nghề quả nhiên không phải bàn, chính mình miêu tả đơn giản như vậy, hắn có thể đủ làm được đến trình độ như vậy.

Có ngân châm trong tay, Mộ Chỉ Ly liền giống như kiếm sĩ có kiếm, trong lòng phi thường yên tâm. Sau khi ở trên đường mua cơm xong rất nhanh về tới trong viện của mình, hiện tại nàng có thể nhìn xem mặt mình cùng đan điền đến tột cùng có vấn đề gì.

Ngồi ở trước gương, Mộ Chỉ Ly đánh giá ám văn trên mặt của mình “Đây không phải là bớt.” Người khác nhìn đến có lẽ đều cho rằng đó là bớt, nhưng mà làm một thầy thuốc nàng đối với điểm này vẫn là có thể phân biệt được, lúc trước bởi vì có chút kháng cự, cho nên vẫn không có nhìn kỹ, hiện tại vừa thấy liền phát hiện ra có vấn đề.
Từ trong bao châm lấy ra một cây ngân châm, đâm xuống ám văn trên mặt của mình, nhưng mà ngay sau đó Mộ Chỉ Ly cũng là ngây ngẩn cả người, bởi vì một cây ngân châm dài năm tấc kia, giờ phút này đã hoàn toàn biến thành màu đen.

“Ta trúng độc sao? Đây là lúc nào thì trúng độc?” Mộ Chỉ Ly chỉ cảm thấy trên khối thân thể này cất giấu nhiều bí mật, một người tuổi còn trẻ như vậy, một cô gái tay trói gà không chặt thế nhưng còn bị người ta hạ độc, đây hết thảy hết thảy là vì sao, nàng tựa hồ cảm giác bản thân như lạc vào trong lốc xoáy.

Ngay lúc Mộ Chỉ Ly ngây người, một giọt máu đen theo ngân châm rơi xuống chiếc nhẫn trên tay nàng, chiếc nhẫn giản dị tỏa ra ánh sáng chói mắt, Mộ Chỉ Ly nhìn ánh hào quang từ chiếc nhẫn trên tay, trong mắt lóe ra ánh mắt khó hiểu.

Quả nhiên không ngoài nàng dự đoán, chiếc nhẫn này cũng không phải vật phàm, nhưng mà vì sao lại đột nhiên sáng lên?

Ngay lúc Mộ Chỉ Ly đang ngây người, một câu nói dễ nghe êm tai lại có vẻ phi thường bất nhã truyền vào trong tai nàng: “Nhiều năm như vậy, cũng có người đạt được sự chấp nhận của Thiên Sát Cổ giới, bà đây ở trong này đã buồn bực tám trăm năm rồi.”

“Thiên Sát Cổ giới? Tám trăm năm?” Mộ Chỉ Ly đầu tiên bắt được hai từ ngữ trọng yếu nhất này.

“Tiểu nha đầu, vận khí của ngươi thật may mắn, thế nhưng có thể đạt được sự thừa nhận của Thiên Sát Cổ giới, nhưng mà…” giọng liền thay đổi, nói: “Chậc chậc, bộ dạng đúng là có xấu một chút.”

Nghe vậy, lông mày của Mộ Chỉ Ly dựng thẳng lên: “Nói uyển chuyển chút không được sao? Ngươi là người nào? Thiên Sát Cổ giới là cái gì ?”

“Ha ha ” giọng nữ phá lên cười, hơi trêu đùa nói: “Ta không phải người.”

“Chẳng lẽ ngươi là quỷ?” Mộ Chỉ Ly chỉ cảm thấy sau lưng mình ứa ra gió lạnh, lá gan nàng rất lớn, nhưng mà quỷ thì đúng là không thể chống được.

“Ai nói ta là quỷ, ta là thiên sinh lệ chất, thần thú thực lực siêu cường—— Thiên Huyền Cổ Long. Tên là Thiên nhi.” Trong lời nói của Thiên nhi tràn đầy đắc ý.

Nghe thấy Thiên nhi nói như vậy, Mộ Chỉ Ly cũng không sợ nữa, nhưng lại có một xú mỹ long thật đúng là kỳ lạ. Nàng từ trong trí nhớ của thân thể này biết được ở Thiên Huyền Đại Lục này, cũng có rất nhiều yêu thú, mà phía trên yêu thú là thần thú, thần thú có thể nói ra tiếng người, tu luyện đến một trình độ nhất định lại có thể biến hóa hình người, mà Thiên nhi hiển nhiên là loại thần thú này.
Bất quá nàng cũng biết ở trên đời này thần thú rất thưa thớt, bản thân mình có vận khí tốt như vậy, vừa tới liền gặp được một con thần thú. “Vậy ngươi vì sao lại ở trong chiếc nhẫn này?”

Nghe vậy, Thiên nhi từ từ thở dài: “Hơn một ngàn năm trước, ta và ngươi giống nhau, trong một lần kỳ ngộ gặp được Thiên Sát Cổ giới này, Thiên Sát Cổ giới là một vật linh bảo, về phần nó đạt tới dạng cấp bậc gì ta cũng không biết, nhưng mà tất nhiên là rất cao. Bởi vì có nó, ta tu luyện một đường ít gặp cản trở, nhưng mà trong một lần quyết đấu, thân thể bị hủy, mà yêu linh còn lại của ta phải trốn vào trong này.

Trải qua nhiều năm tu dưỡng, yêu linh của ta cũng khôi phục không ít, nhưng mà tám trăm năm qua không còn người được sự chấp nhận của Thiên Sát Cổ giới, ta cũng bị nhốt ở trong này tám trăm năm.”

Mộ Chỉ Ly mặt ngoài bình tĩnh như trước, nhưng mà trong lòng lại rung động đến cực điểm. Bị nhốt tám trăm năm, tu luyện năm trăm năm, không ngờ Thiên nhi thần thú như thế này mà đã sống hơn một ngàn ba trăm năm a?

“Vậy Thiên Sát Cổ giới này rốt cuộc có chỗ lợi gì?”

Thiên nhi lắc đầu: “Ta chỉ biết sử dụng một bộ phận của Thiên Sát Cổ giới, mục đích dùng cho việc gì ta cũng không rõ, cái này còn cần ngươi tự đi tìm hiểu.”

“Vậy ngươi hiện tại phải rời khỏi sao?”

Thiên nhi lại lắc đầu, bĩu môi, một đôi mắt to quay tròn lưu chuyển, hiển nhiên đang tính toán điều gì đó: “Tình huống của ngươi hiện tại ta cũng hiểu biết, tin tưởng ngươi cũng không tình nguyện tiếp tục như vậy, không bằng chúng ta giúp đỡ cho nhau như thế nào?”

Mộ Chỉ Ly không có trực tiếp trả lời, mà lại hỏi: “Như thế

nào gọi là giúp đỡ cho nhau?”

chap trước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ant Green
ĐĂNG NHẬP
Nhận nhiều ưu đãi hơn